🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 109: Ngọt ngọt ngào ngào

Edit: Huyền Thục dung.
Beta: Kỳ Hoàng Thái phi.

“A a a --- Hoàng thượng, nô tài không dám trêu chọc Xu Tu nghi, mong người thứ tội. Người tự mình làm đi.”

Lý Hoài Ân trực tiếp đào ngũ, hắn ở trên lưng ngựa bị xóc nảy đến thê thảm nhưng cũng không quên thỉnh tội với Hoàng thượng, chỉ là giọng nói của hắn càng ngày càng nhỏ, hơn nữa còn bị tác động do ngựa chạy nên nghe không được rõ ràng lắm.

Tề Ngọc không kiên nhẫn nhấc màn xe lên, liếc mắt nhìn bóng dáng giục ngựa lao như bay của Lý Hoài Ân, hắn không tránh khỏi khẽ nhíu mày, bất mãn mà “hừ” một tiếng.

Lý Hoài Ân này thật ngu ngốc đến đáng chết, từ sau khi Hoàng thượng đăng cơ, cơ hồ hàng năm đều phải ra ngoài đến sơn trang để tránh nóng, thế nhưng kỹ thuật cưỡi ngựa của hắn lại tiến bộ vô cùng chậm chạp. Từ không thể lên lưng ngựa trở thành bị ngựa cưỡi như hiện giờ.

Thật là yếu kém.

“Dừng xe.”

Tề Ngọc không thể kiên nhẫn thêm nữa, hắn quát một câu, xe ngựa lập tức ngừng lại.

Đội ngũ đông đúc nối dài uốn lượn như một con rồng đi theo phía sau cũng lục đục dừng lại, tất cả đều cho rằng Hoàng thượng có gì phân phó.

Chỉ thấy nam nhân mặc một thân thường phục màu đen từ trên xe ngựa nhảy xuống, sải bước nhanh về phía sau.

Lý Hoài Ân bị con ngựa đang cưỡi lôi đi mất, đương nhiên bên cạnh sẽ có nội giám khác thay thế đuổi theo.

“Hoàng thượng, người muốn cái gì, nô tài tìm cho người”. Nội giám kia biết vừa rồi Hoàng thượng không được cưỡi ngựa nên hiện giờ trong lòng đang cố nén giận, vì thế giọng nói cũng ép xuống đến cực kỳ nhỏ, cả người cũng toát ra vẻ cẩn thận.

Tề Ngọc không kiên nhẫn phất phất tay, thầm nghĩ một người, hai người, tất cả đều là phế vật, liền lạnh giọng: “Trẫm tự mình tìm.”

Hai người Thẩm Vũ và Thẩm Kiều ngồi chung một chiếc xe ngựa, hai tỷ muội vốn đã không gần gũi, lại thêm lần trước Hoàng thượng xử trí Thẩm Kiều ở Cẩm Nhan điện, bây giờ hai người ngồi đối mặt nhau càng cảm thấy khó xử. Huống hồ đối mặt với Thẩm Vũ thịnh sủng như thế, ý nghĩ ghen ghét trong lòng Thẩm Kiều càng trỗi dậy, nên cũng không muốn để ý đến.

Khi không khí an tĩnh, Thẩm Vũ cảm thấy thời gian quá dài, nên lặng lẽ vươn tay vén một góc màn che lên, lúc này lập tức nhìn thấy Hoàng thượng mang sắc mặt âm trầm đi về phía này.

Thẩm Vũ có chút sửng sốt, bản năng mách bảo nàng lập tức buông xuống màn xe, giống như trẻ con làm sai chuyện bị bắt quả tang vậy, trong lòng còn mang theo vài phần kinh hoảng.

“Xoạt”, màn xe đột nhiên bị người xốc lên, khuôn mặt không mấy kiên nhẫn của Hoàng thượng hiện ra rõ ràng.

“Trốn cái gì mà trốn, thấy trẫm đi tới còn không vén màn lên.” Hắn lạnh lùng oán giận một câu, vừa nhấc mắt đã nhìn thấy bên trong xe ngựa có hai người, cả hai đều đang ngây ngốc nhìn hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...