🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 107: Dồn vào chỗ chết

Edit: Phương Hiền dung.
Beta: Chiêu Hoàng Thái phi.

Đợi đến khi kiệu của Thôi Cẩn đến bên hồ nhỏ ở Ngự Hoa viên thì xung quanh đó đã có một vòng thị vệ trấn giữ, mấy cung nhân gan lớn đi ngang qua chỉ dám nhón chân đánh giá từ bên ngoài, căn bản không dám tùy tiện đi vào. Hiển nhiên bọn họ muốn tìm hiểu tin tức, nhưng lại vì thị vệ mà không vào được.

Thôi Cẩn vịn tay cung nữ bước xuống kiệu, nàng vừa ngước mắt thì đã thấy ngay thi thể bị vớt lên, nhưng từ phương hướng này vốn không thể nhìn được rõ mặt của thi thể kia, có điều nàng chỉ mới nhìn thoáng qua xiêm y của người nọ thì trong lòng đã lạnh hơn phân nửa. Tuy rằng xiêm y bị ngâm nước dẫn đến biến dạng nhưng màu sắc và hoa văn trên đó nàng vẫn nhớ rõ, đây chính là xiêm y Thôi Tú thích mặc nhất.

Thôi Cẩn nghĩ đến đây không khỏi run lên, hai chân nàng nhũn ra, suýt nữa quỳ rạp xuống đất. May mắn có cung nữ đúng lúc đỡ nàng mới không bị ngã.

Thôi Cẩn âm thầm cắn chặt răng bước nhanh qua nhìn, nhưng lập tức có thị vệ ngăn cản.

"Vị nương nương này, phải chờ Hoàng thượng tới mới có thể qua xem!" Một thị vệ cúi đầu, nhỏ giọng khuyên can.

Chỉ là toàn bộ lực chú ý của Thôi Cẩn đều dồn vào thi thể bên hồ kia, hoàn toàn không quan tâm những lời hắn nói. Nàng nhìn chằm chằm không chớp mắt, trong lòng càng nghĩ càng sợ, chẳng mấy chốc hốc mắt đã đỏ ửng.

Cuối cùng vẫn nhờ mấy cung nữ đánh bạo bước lên đưa nàng lui ra, tránh việc Thôi Cẩn chạy xộc vào đó.

Mãi đến lúc tỉnh dậy Hoàng thượng mới biết chuyện này. Mày hắn nhíu chặt, cho Lý Hoài Ân thông báo với các triều thần rằng sẽ nghỉ thiết triều một ngày.

Sau khi rửa mặt chải đầu xong hắn mới đến, lúc này xung quanh đã tụ lại không ít người, Thôi Cẩn đứng gần hồ nhất, đối diện với thi thể, đáng tiếc nàng không thể tiến thêm nữa. Bóng lưng Thôi Cẩn thoạt nhìn vô cùng tiêu điều, mày Hoàng thượng lại nhíu chặt thêm vài phần.

"Tuệ Tần, Hoàng thượng đã tới." Cung nữ đứng phía sau phát hiện Hoàng thượng đến bèn vươn tay chạm nhẹ vào Thôi Cẩn, thấp giọng nhắc nhở.

Thôi Cẩn vốn đang bất động như cột trụ, nghe vậy lập tức có phản ứng, nàng vội vàng quay người lại rồi quỳ rạp xuống đất, thấp giọng khẩn cầu: "Tần thiếp khẩn cầu Hoàng thượng, xin người hãy cho thần thiếp vào xem đó là ai!"

Tề Ngọc gật đầu, phất tay cho những thị vệ xung quanh lui ra hai bên, nhường lại một chỗ đất trống.

Thôi Cẩn lập tức muốn chạy vào, nhưng vì đã đứng hồi lâu giờ bỗng nhiên chạy làm hai chân không khỏi nhũn ra, bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo, đến khi bước tới thi thể kia thì nàng ngã quỵ xuống đất.

Người trên mặt đất đã bị nước làm cho trắng bệch, khuôn mặt bị mái tóc rối tung che khuất nên không thấy rõ. Thôi Cẩn run rẩy giơ tay lên vén từng lọn tóc, khuôn mặt người nọ dần lộ ra.

Tuy rằng cả khuôn mặt đã sưng lên nhưng Thôi Cẩn vẫn lập tức nhận ra người này chính là Thôi Tú. Nàng gạt sợi tóc cuối cùng ra, nhìn chằm chằm khuôn mặt người nọ, tựa như đã sợ đến ngây người, toàn thân Thôi Cẩn cứng đờ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...