🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 106: Cái chết của Thôi Tú

dit: Tuệ Tô nghi
Beta: Chiêu Hoàng Thái phi.

Cuối cùng Thôi Tú cũng không còn xoắn xuýt nữa mà cầm bút lên viết, nàng cúi đầu viết hết sức chăm chú. Người đến khẽ liếc mắt một cái, nét chữ nhỏ vô cùng xinh đẹp, tiếc thay một tay chữ đẹp! Sau này ước chừng không thể thấy được bút tích này nữa!

Sau khi Thôi Tú viết xong thì cẩn thận cắt phần giấy có chữ viết ra, từ từ giơ lên rồi nhẹ nhàng thổi thổi để cho nét mực bên trên khô nhanh hơn một chút. Đợi đến khi chữ viết hoàn toàn khô hết, Thôi Tú lại cầm lên cẩn thận nhìn hai lần, khuôn mặt lộ ra ý cười thỏa mãn còn mang theo cả vài phần chờ mong.

"Được rồi, tờ giấy này hãy để bổn cung tự tay giao cho Tuệ muội muội. Đây chính là bí mật giữa hai người, tốt nhất là không nên nói cho người khác biết!" Người tới trực tiếp dùng một tay đoạt đi tờ giấy, cuối cùng còn giơ ngón trỏ đặt lên môi, nét mặt lộ ra chút nghịch ngợm.

Thôi Tú hơi sửng sốt, sau đó nàng nở nụ cười, trịnh trọng gật gật đầu.

Người tới nắm chặt tờ giấy sau đó xoay người rời khỏi. Chỉ là khi nàng ta bước đến ngạch cửa của Trúc Ý hiên thì trên mặt lại hiện lên vài phần giảo hoạt và âm ngoan.

Thôi Tú nhìn bóng lưng nàng ta rồi rơi vào thất thần. Đến khi lấy lại tinh thần, nàng chợt nhớ ra đêm nay phải xin lỗi Thôi Cẩn, liền đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, tựa như nghĩ nên tạ lỗi thế nào.

---

"Nương nương." Một tiểu cung nữ nhìn thấy chủ tử nhà mình đi ra liền lập tức bước lên nghênh đón, vẻ mặt khá thận trọng.

"Trở về nhìn thử xem có thể bắt chước kiểu bút tích này không, rồi mau chóng viết lại theo ý bổn cung!" Trên mặt người kia đã không còn ý cười thân hòa (thân thiện + hòa nhã) như vừa rồi mà chỉ còn lại vẻ âm ngoan và lạnh lùng, giống như bây giờ phải khiến cho một người đang sống sờ sờ lập tức mất mạng vậy.

"Vâng!" Cung nữ kia cẩn thận nhận lấy tờ giấy rồi bỏ vào trong tay áo, sau đó đi theo phía sau nàng ta trở về.

Đến buổi tối, không gian xung quanh Thôi Tú là một mảnh yên tĩnh, không hề có tiếng động, để tiện cho việc hành động nàng còn khoác thêm một cái áo choàng, cũng chỉ dẫn theo một cung nữ đến Ngự Hoa viên. Nàng và Thôi Cẩn hẹn nhau ở cạnh một cái hồ nhỏ bên trong Ngự Hoa viên, chỗ này tương đối hẻo lánh, không có quá nhiều người qua lại.

Suốt dọc đường đi cũng không gặp được mấy người, hiếm lắm mới thấy mấy thị vệ đi tuần tra, mà hai người các nàng cũng luôn tránh sau bụi hoa, khó khăn lắm mới tránh được. Trải qua quá trình như vậy nên Ngự Hoa viên này cũng có hơi đáng sợ, Thôi Tú ho nhẹ một tiếng, mạnh mẽ sốc lại tinh thần, tiếp tục đi về phía trước.

Khi nàng tới chỗ hẹn, đợi một lát mà vẫn chưa thấy người đến, trong lòng không khỏi có chút sốt ruột.

"Tú Tần, chỗ này hơi tối, để nô tỳ qua bên kia không có gió châm đèn lồng lên!" Cung nữ phía sau cũng vô cùng sợ hãi, run rẩy nói.

Lúc hai người ra ngoài vốn mang theo một chiếc đèn lồng, nhưng vì muốn né tránh tầm mắt của người khác và không để thị vệ bắt được nên bọn họ cũng không dám đốt đèn, suốt dọc đường đều là mò mẫn mà đi. Hiện tại trời quá tối mà khắp nơi lại không có ai, cung nữ kia đã sớm bị dọa cho mất mật, liền run run rẩy rẩy muốn đi đốt đèn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...