Sau một giờ, tất cả thủ tục đều đã được hoàn thành.
Giản Úc và Lục Chấp mang theo Lạc Lạc rời khỏi cô nhi viện.
Theo thường lệ, Lục Chấp ở phía trước lái xe, còn Giản Úc và Lạc Lạc ngồi ở hàng ghế sau.
Tính tính Lạc Lạc trầm mặc hướng nội, bé đeo cặp sách nhỏ của mình, ngồi ở trên ghế, cúi đầu, cũng không dám nhìn nhiều.
Giản Úc có chút muốn làm cho Lạc Lạc tự nhiên hơn, vì thế cậu liền bắt chuyện: "Lạc Lạc, con có thích thứ gì hay không, lát nữa về nhà mới, chúng ta sẽ mua vài thứ cho con rồi về nhà nhé."
Lạc Lạc im lặng lắc đầu, lập tức ý thức được mình phải nói chuyện, vì thế bé mở miệng: "Không mua."
Giản Úc xoa xoa đầu Lạc Lạc: "Sao lại không mua? Bây giờ con mới chỉ sáu tuổi thôi, là độ tuổi nên chơi đồ chơi. Con muốn chơi cái gì, ba có thể mua cho con."
Lạc Lạc nghe được đồ chơi, trong mắt có mong chờ, nhưng vẫn không gật đầu ngay, mà cẩn thận hỏi: "Nhưng... thật sự có thể mua sao ạ?"
Giản Úc có chút đau lòng cho đứa nhỏ hiểu chuyện này, vì thế cậu trịnh trọng gật đầu: "Đương nhiên có thể rồi."
Cuối cùng Lạc Lạc cũng cười cười, lộ ra chút ngây thơ của một đứa nhỏ nên có.
Vì thế Giản Úc nói với Lục Chấp đang ngồi ở ghế lái phía trước: "Lục Chấp, chúng ta đi trung tâm thương mại một chuyến đi."
Lục Chấp gật đầu: "Ừ."
Nói xong, hắn lái xe về phía một trung tâm thương mại gần đó.
Chẳng bao lâu, một nhà ba người đã đến trung tâm thương mại.
Nơi này rất lớn, tổng cộng có bảy tám tầng, có thể nói là rực rỡ muôn màu.
Giản Úc nắm tay Lạc Lạc, bắt đầu tìm khu vực bán đồ chơi.
Lục Chấp thì lẳng lặng đi theo bên cạnh bọn họ.
Giản Úc nhìn trái nhìn phải, rất nhanh đã nhìn thấy nơi bán đồ chơi.
Đôi mắt cậu sáng lên, dắt Lạc Lạc đi về phía bên đó: "Đây, con chọn thứ con thích đi."
Sau khi Lạc Lạc đến cửa hàng đồ chơi, nhất thời bé cũng có chút hoa cả mắt.
Bé chưa bao giờ nhìn thấy nhiều đồ chơi như vậy, có hơi ngạc nhiên mà há hốc miệng.
Chẳng qua bé cũng không giống với mấy đứa trẻ khác chọn lung tung, mà chỉ cầm một chiếc xe nhỏ lên.
Giản Úc khom lưng hỏi Lạc Lạc: "Mua cái này thôi sao?"
Lạc Lạc gật đầu một cái: "Dạ."
Bé không phải là đứa trẻ tùy hứng đua đòi, không thể muốn làm gì thì làm được.
Giản Úc cười cổ vũ nói: "Đừng khách khí như vậy, con có thể chọn thêm mấy thứ cũng được."
Giản Úc cảm thấy tính cách của Lạc Lạc quá mức dè dặt và thận trọng, không có cảm giác được chiều chuộng và yêu thương như những đứa trẻ khác.
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?