Bước vào mùa đông, nhiệt độ giảm mạnh, bầu trời rơi đây bông tuyết.
Sức khỏe của Giản Úc vốn yếu và thường dễ bị bệnh, vì vậy cậu cực kỳ chú ý đến việc giữ ấm.
Cậu đã sớm mặc áo lông vũ, còn quấn mình trong ngoài ba lớp dày.
Buổi trưa.
Giản Úc muốn đi căng tin để ăn cơm, cậu hỏi Lục Chấp: "Cậu có muốn đi căng tin không?"
Hiện tại hai người đã không còn là quan hệ bạn cùng bàn bình thường nữa, có lẽ đã là bạn bè rồi đi? Bản thân Giản Úc cũng không rõ lắm, dù sao hai người bây giờ ở chung rất hòa hợp, đều có thể tùy thời hẹn nhau đi ăn cơm.
" Tôi không đi." Lục Chấp thuận tay cầm một cây bút và tìm một tờ giấy thi. "Cuộc thi sắp bắt đầu rồi, buổi trưa tôi phải đến văn phòng gặp giáo viên."
Giản Úc hiểu rõ gật đầu.
Có một giáo viên chuyên phụ trách cho cuộc thi, thường xuyên gọi Lục Chấp và một số người khác đến huấn luyện.
Giản Úc suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy lát nữa tôi sẽ mang đồ ăn ở căng tin về cho cậu nhé?"
Lục Chấp gật đầu: "Được."
Giản Úc tự tin nói: "Được rồi, cứ giao cho tôi, tôi biết cậu thích ăn cái gì mà."
Gần đây hai người vẫn luôn đi ăn cùng nhau, cậu cũng đã biết khá rõ về khẩu vị của Lục Chấp rồi.
Lục Chấp có hơi không tin, nhướng mày: "Ví dụ như?"
Giản Úc lưu loát nói: "Ví dụ như những món ăn ở căng tin trường, cậu thích ăn sườn kho tàu, thịt bò trộn lạnh, canh cà chua...bình thường cậu hay gọi những món này, cậu còn bị dị ứng với cần tây nữa, cậu sẽ không gọi những món có cần tây."
Lục Chấp không ngờ Giản Úc sẽ nhớ rõ như vậy, không khỏi cong môi: "Trí nhớ khá tốt."
Giản Úc kiêu ngạo nói: "Đương nhiên rồi."
Lục Chấp nhìn khuôn mặt hoạt bát của Giản Úc, trong lòng cũng trở nên mềm mại hơn.
Khi Giản Úc đi tới căng tin, cậu đã gọi Hà Họa đi cùng.
Lại nhớ tới những gì cô đã từng nói, không biết khi nào thì cô lại sẽ chuyển trường một lần nữa, vì vậy trong khoảng thời gian trước khi cô chuyển trường, Giản Úc dự định sẽ gặp gỡ cô nhiều hơn, dù sao họ cũng là bạn bè lớn lên ở cô nhi viện.
Hai người đi đến căng tin.
Ngoài mấy món chính, Giản Úc còn mua thêm ngô luộc.
Cậu cầm ngô, cắn một cái, sau đó liền nói: "Cái này ăn ngon, lát nữa tôi sẽ mua thêm một cái cho bạn cùng bàn."
Hà Họa chậc chậc hai tiếng, trong mắt mang theo bát quái: "Sao lúc nào cậu cũng nhắc tới bạn cùng bạn vậy, quan hệ của hai người rất tốt sao?"
Giản Úc ngẩn người: "Tôi có sao?"
Cậu vẫn luôn nhắc tới Lục Chấp?
Hà Họa ghét bỏ nói: "Tất nhiên rồi, chúng ta đến nhà ăn một hồi thôi, mà cậu đã nhắc tới bạn cùng bàn năm sáu lần rồi. Vừa nói hắn tham gia thi đấu, có thể sẽ được đại học Hoa Thanh tuyển thẳng, vừa nói hắn thường xuyên giảng đề cho cậu, tóm lại há miệng ngậm miệng đều là nhắc tới bạn cùng bàn."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?