🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC

THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC


Chương 60: Lục Chấp đã biết cái gì gọi là tuyệt vọng

Sau khi Giản Úc trở lại Vân Kinh, trong lòng vẫn luôn ẩn ẩn sầu lo.

Bệnh nan y của cậu không bởi vì trở lại Vân Kinh liền tốt hơn, ngược lại, theo thời gian trôi qua, khoảng cách đến ngày tử vong của cậu càng ngày càng gần.

Sở dĩ trước đây cậu trốn khỏi Vân Kinh, chính là không muốn mọi người vì cậu mà khổ sở, đặc biệt là Lục Chấp.

Cậu hy vọng mọi người chỉ cho rằng cậu là không từ mà biệt, chứ không phải bị bệnh nan y.

Nhưng hiện tại, cậu không thể giống như lần trước mà trốn đi được.

Có lẽ là do cậu đã có tiền án, cho nên hiện tại Lục Chấp đối với hành tung của cậu vô cùng để bụng, ngoại trừ thời gian cần phải đi tập đoàn, thời gian còn lại hắn đều ở bệnh viện với cậu. Mặt khác, còn phái thêm mấy cái vệ sĩ đứng ở trước cửa phòng bệnh để thủ.

Dưới giám thị nghiêm ngặt như vậy, đừng nói Giản Úc có thể lặng lẽ rời đi giống như trước, ngay cả khi cậu mở cửa phòng bệnh, muốn đi ra ngoài một chuyến, đều sẽ có vệ sĩ đi theo phía sau cậu.

Giản Úc không còn cách nào khác, chỉ có thể tạm dừng suy nghĩ bỏ đi.

Nhưng cứ như vậy, bệnh nan y của cậu nhất định sẽ không giấu được.

Thân thể của cậu mỗi ngày đều suy yếu hơn trước, đây là việc mà người sáng suốt đều có thể nhìn thấy được.

Giản Úc không biết phải làm cái gì bây giờ, chỉ có thể mặc cho số phận.

Hôm nay, Giản Úc nằm ở trên giường bệnh, biểu tình uể oải ủ rũ, cái gì cũng không làm, cứ ngơ ngẩn thất thần như vậy.

Trước kia khi cậu có thời gian rảnh, sẽ chơi game hoặc là xem phim gì đó, hiện tại những trò giải trí này đó, cậu đều không làm được nữa.

Thân thể của cậu quá suy yếu, cả người đều không có chút sức lực nào, phần lớn thời gian trong một ngày cậu đều dựa vào trên giường bệnh mà phát ngốc.

Chức năng các cơ quan trong cơ thể của cậu càng thêm thoái hóa, giống như đôi mắt, hiện tại ngay cả những đồ vật trong vòng 2m cậu cũng thấy không rõ lắm, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mơ mơ hồ hồ.

Cậu thường xuyên sẽ nhận sai người đi vào trong phòng bệnh, nhưng có một người, cậu chưa bao giờ nhận sai.....

Vừa vặn lúc này, ở cửa truyền tới động tĩnh.

Giản Úc nghe tiếng quay qua nhìn, theo thường lệ chỉ thấy được một cái bóng dáng mơ hồ.

Nhưng giây tiếp theo, đôi mắt của cậu cong lên, trong mắt như chứa đầy ánh sao lộng lẫy, thanh âm của cậu mềm mại mà gọi: "Lục tiên sinh."

Đối với Lục Chấp, cho dù chỉ là một bóng dáng mơ hồ, cậu đều có thể phân biệt được.

Này đúng thật là một việc vô cùng thần kỳ.

Lục Chấp mặc một bộ tây trang được cắt may thủ công, bên ngoài là một chiếc áo khoác màu đen, hắn từ bên ngoài trời đổ tuyết đi vào, toàn thân còn mang theo khí lạnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...