🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC

THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC


Chương 57: Gặp lại

Liên tiếp hai ba ngày Giản Úc đều không ra khỏi cửa.

Chủ yếu là do cậu không biết khi nào thì mình ngất đi, chỉ có thể giảm bớt số lần ra cửa, nếu không, ngất xỉu ở ngoài đường là một việc vô cùng phiền phức.

Ba ngày này, cơ bản cậu đều ăn cơm hộp, ngẫu nhiên cũng sẽ tự mình nấu cơm.

Giống như hôm nay, cậu ở trên mang đặt một ít rau dưa, chờ nhân viên siêu thị giao hàng tới tận nhà, cậu tự làm một bữa cơm.

Bởi vì chỉ có một mình ăn cơm, cho nên Giản Úc làm đồ ăn rất đơn giản.

Một đĩa ớt xanh xào thịt băm, cùng với một tô canh đậu hủ rau xanh.

Cậu ngồi trước bàn ăn, lặng lặng mà ăn cơm, sau đó không biết thế nào, cậu liền nhớ tới việc Lục Chấp chê cậu nấu "khó ăn".

Chẳng qua cậu chưa bao giờ cảm thấy mình nấu khó ăn.

Huống hồ, hiện tại vị giác của cậu cũng dần dần biến mất, đại đa số món ăn đến trong miệng cũng không cảm thấy cái gì, không biết có ngon hay không.

Nghĩ đến Lục Chấp, mặt mày Giản Úc cong cong.

Chỉ là, trước mắt cũng chậm rãi trở nên ướt át.

Không biết vì cái gì, mỗi lần cậu nghĩ tới Lục Chấp, trong lòng đều sẽ rất buồn.

Cậu chớp mắt hai lần, cố gắng để làm cho ẩm ướt kia biến mất.

Sau đó bưng chén, tiếp tục ăn.

Ở trong phòng một thời gian dài, Giản Úc có đôi khi cũng sẽ ra ngoài đi dạo, nếu không, cả người của cậu cứ như bị rỉ sét hết cả.

Chạng vạng hôm nay, cậu ra cửa, chậm rì rì mà đi dọc bên đường đi dạo.

Trước kia cậu đi dạo phố, sẽ đánh giá một chút cảnh sắc xung quanh.

Nhưng mà hiện tại, cậu sẽ không đánh giá khắp nơi nữa, cậu cũng chỉ có thể thấy rõ những cảnh vật trong vòng 5m trở lại, còn lại đều rất mơ mơ hồ hồ.

Đôi khi cậu sẽ theo bản năng mà híp mắt lại đánh giá những đồ vật ở xa, nhưng làm như vậy đôi mắt của cậu sẽ cảm thấy không thoải mái, vừa chua xót lại đau đớn.

Lúc cậu ý thức được điểm này, cậu sẽ không nhìn những đồ vật ở xa nữa, cũng tiếp nhận sự thật thị lực của mình càng kém.

Tất nhiên, hiện tại cậu cũng không mang mắt kính.

Dù sao cái mắt kính trước đó vốn dĩ cũng không có độ, thuần túy chỉ là để ngụy trang việc cậu bị cận thị, để cho Lục Chấp không cần phải lo lắng.

Bây giờ, cậu đã rời khỏi Lục Chấp, tất nhiên cũng không cần thiết phải ngụy trang nữa.

Giản Úc cứ như vậy mà chậm rãi đi dạo, cuối cùng bất tri bất giác mà đi tới một con đường bán chậu cây cảnh.

Con đường này ngập tràn đủ các loại hoa cỏ.

Giản Úc lo lắng trong không khí sẽ có phấn hoa bay bay, làm bệnh hen suyễn của cậu phát tác.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...