🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC

THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC


Chương 53: Kiếp sau chúng ta còn có thể gặp lại được không?

Hôm nay, thứ bảy.

Đã lâu rồi Giản Úc không đi tới phòng đàn, vì thế cậu tới đó đánh đàn một hồi lâu.

Căn phòng này ở lầu hai, vốn dĩ không phải là phòng để chơi đàn, nhưng Lục Chấp phân phó người làm thu thập và bố trí một phen, từ đây trở thành phòng đàn chuyên dụng của Giản Úc.

Cho dù Giản Úc có khi cả tháng cũng không ghé tới đây được hai lần.

Căn phòng đàn vừa to vừa rộng lại sáng ngời, ánh sáng được lấy rất tốt.

Ánh nắng mặt trời xuyên thấu qua bức rèm màu lam nhạt tiến vào phòng, trong nhà tràn đầy ánh sáng màu xanh, nhìn qua vừa ấm áp lại hài hòa.

Giản Úc ngồi ngay ngắn trước cây đàn, diễn tấu một khúc.

Lúc cậu đánh đàn, trạng thái cả người đều không giống như lúc bình thường, có nhiều thêm một chút khí chất tĩnh lặng, ánh sáng màu lam chiếu lên người cậu, vì cậu mà làm thành một vòng ánh sáng nhàn nhạt.

Cậu hơi mím môi, vẻ mặt nghiêm túc, điềm đạm, ngón tay trắng nõn xinh đẹp như đang khiêu vũ trên từng phím đàn, cho người xem được hưởng thụ một bữa tiệc thị giác cực lớn.

Cậu chỉ ngồi như vậy, cũng đủ để lấp đầy chỗ trống trong lòng một người.

Giản Úc đàn xong một khúc, mới phát hiện Lục Chấp không biết đã bước vào từ khi nào.

Lục Chấp khoanh tay trước ngực, dựa vào một bên tủ, đang mỉm cười nhìn cậu.

Giản Úc chớp mắt một cái, hỏi Lục Chấp: "Có phải tôi quấy rầy anh làm việc không?"

" Không có." Lục Chấp đứng thẳng người, chậm rãi đi tới bên cạnh cậu, dựa vào trên cây đàn, sau đó cười khích lệ: "Đàn rất khá."

Giản Úc suy nghĩ một chút, nghiêng đầu hỏi Lục Chấp: "Chỉ có khen thưởng bằng miệng thôi sao?"

Mi mắt cậu cong cong, lúc nhìn người ta, trong đôi mắt còn chứa đầy những ngôi sao nhỏ vụn.

Dưới tình huống như vậy, chỉ sợ không có bất luận một ai có thể từ chối cậu.

Lục Chấp đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Đôi mắt đen của hắn lướt nhìn quanh bốn phía, sau đó vươn tay, lấy một tờ giấy ở bên cạnh qua.

Giản Úc chớp mắt, có chút khó hiểu nhìn Lục Chấp, không biết hắn đây là muốn làm gì.

Chỉ thấy Lục Chấp lấy tờ giấy kia qua, sau đó gấp lại.

Thần thái của hắn bình tĩnh tự nhiên, ngón tay thon dài, cho dù chỉ cầm một tờ giấy, đều khiến cho người ta có một loại cảm giác rất thành thục.

Giản Úc nghiêng đầu, dùng một tay để chống, nhìn chăm chú vào động tác của Lục Chấp.

Một lúc sau, trong tay Lục Chấp xuất hiện một con hạc giấy.

Đôi mắt Giản Úc lập tức sáng ngời, cậu ngồi ngay ngắn lại, vui vẻ nhìn con hạc giấy kia.

Lục Chấp nhìn vào đôi mắt đen to tròn của cậu, khẽ cười: "Đưa tay đây."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...