🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC

THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC


Chương 42: Giản Úc luyến tiếc rời khỏi hắn

Giản Úc ở một cửa hàng nhỏ trên quảng trường, mua hai cây kẹo bông gòn.

Cậu đưa một cây cho bé gái, còn một cây để lại cho mình.

Sau đó một lớn một nhỏ cùng ngồi trên ghế đá ở quảng trường, lắc lư chân, vừa nhìn người đi qua đi lại vừa ăn kẹo bông gòn.

Trên xe hơi.

Cảm xúc của mọi người đều không tốt lắm, nhìn bộ dạng Giản Úc vui vẻ ăn kẹo bông gòn, trong lòng bọn họ càng thêm tức giận.

Trong đó có người mở đầu: "Các cậu có phát hiện không, khuôn mặt Giản Úc có một hai phần tương tự với Tiểu Diệc đó."

Một nữ sinh khác trả lời: "Tôi đã sớm phát hiện ra vấn đề này rồi. Có lẽ Giản Úc đã thấy qua ảnh chụp của Tiểu Diệc, cho nên mới dựa theo đó đi chỉnh dung lại đi?"

" Tôi cảm thấy chính là như vậy rồi! Giản Úc này rốt cuộc có biết xấu hổ hay không vậy, cũng quá ghê tởm rồi đó! Ngay cả mặt cũng phải chỉnh cho giống Tiểu Diệc mới được."

Lúc này, Quý Diệc thu hồi tầm mắt nhìn về phía quảng trường, nhẹ nhàng cười một chút: "Có lẽ chỉ là trùng hợp mà thôi."

Tuy rằng hắn đang cười, nhưng giữa mày lại mang theo chút u sầu.

Bất cứ ai nhìn thấy hắn như vậy, đều sẽ nghĩ rằng, khi hắn thấy Giản Úc, người đã cướp đi hạnh phúc của hắn, trong lòng hắn rất khó chịu.

Lục Nghiên Tuyết tức khắc cảm thấy đau lòng, không đồng ý mà nhìn Quý Diệc: "Tiểu Diệc, anh đừng nghĩ Giản Úc đơn giản như vậy, không phải ai cũng giống như anh. Chỉ có đồ ngốc như anh mới có thể luôn vì người khác mà suy nghĩ mọi thứ."

Hàng ghế phía sau có một nữ sinh cũng tích cực phụ họa: "Đúng vậy, Giản Úc này rất có tâm cơ. Trước đó không lâu, không biết cậu ta ở trường đại học gặp phải chuyện gì, bị người trên mạng công kích. Cố tình cậu ta lại đem mọi thứ tội lỗi đổ lên đầu Tiểu Tuyết, làm hại Tiểu Tuyết bị anh Lục Chấp trừng phạt."

" Nhưng mà, anh Lục Chấp cũng thật là, sao lại không tin em họ Tiểu Tuyết, ngược lại đi tin tưởng một người ngoài như vậy chứ?"

" Cho nên mới nói Giản Úc rất tâm cơ mà, chứng minh cậu ta rất dễ dàng mà mê hoặc lòng người, ngay cả anh Lục Chấp cũng nhất thời bị cậu ta lừa gạt đó thôi."

" Còn may, Tiểu Diệc của chúng ta đã trở lại rồi. Cái hàng giả Giản Úc này cũng nên đi xuống sân khấu thôi."

" Chứ còn gì nữa, nói không chừng cậu ta sẽ hoảng sợ đến nỗi bỏ chạy suốt đêm ấy chứ?"

Lúc này, Lục Nghiên Tuyết lại nghĩ tới một chuyện, hỏi Quý Diệc: "Đúng rồi, Tiểu Diệc, anh có muốn đi gặp trực tiếp anh họ hay không, nói không chừng nếu anh ấy biết anh đã về nước, sẽ ngay lập tức đuổi Giản Úc đi đó, không cần phiền tới chúng ta luôn!"

Thần sắc Quý Diệc hạ xuống, lẩm bẩm nói: "Anh ấy sắp cùng Giản Úc kia kết hôn rồi, nếu tôi đi quấy rầy anh ấy, có thể anh ấy sẽ không cao hứng đâu?"

Nói xong, tay của hắn còn vô tình nắm chặt kính râm, chặt đến mức các đầu ngón tay đều trắng bệch, đủ để có thể thấy được nội tâm của hắn đang có bao nhiêu giày vò.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...