Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Giản Úc thay đồ xong, lại lần nữa đi xuống lầu.
Dưới ánh mắt lo lắng của Tần Diễn, cậu cùng Lục Chấp lên xe.
Tài xế ngồi ghế trước lái xe, Giản Úc và Lục Chấp cùng ngồi ở hàng ghế sau, khoảng cách giữa hai người không quá gần, cũng chẳng quá xa.
Để chuẩn bị tốt hơn cho tình huống sắp tới, Giản Úc quay đầu nhìn sang Lục Chấp, dò hỏi: "Lục tiên sinh, tối nay chúng ta sẽ gặp nhiều người sao?"
Cậu biết nhà họ Lục là một đại gia tộc, tính từ đời ông nội của Lục Chấp, trong nhà có đến mấy chục người.
Giọng Lục Chấp trầm thấp: "Không cần, chỉ gặp ba mẹ tôi là được."
"Ồ, vậy à."
Giản Úc khẽ gật đầu, vậy tức là chỉ gặp gia đình nhỏ của Lục Chấp. Gia đình nhỏ đó có bốn người, ngoài Lục Chấp ra còn có ba mẹ hắn, cùng người anh trai cùng mẹ khác cha của hắn.
Lúc này, Lục Chấp quay sang, giọng điệu như đang trấn an: "Đừng căng thẳng, cứ như bình thường là được."
Giản Úc cười nói: "Vâng, tôi không căng thẳng."
Dù sao cũng từng chết một lần rồi, mà kiếp này chỉ còn lại hai năm để sống, Giản Úc nhìn mọi thứ rất nhẹ nhàng, chẳng buồn lãng phí tinh thần hay sức lực để lo lắng.
Ánh đèn đường ngoài cửa sổ xe thỉnh thoảng chiếu vào, rọi lên đôi mắt to tròn của Giản Úc, khiến ánh nhìn của cậu lấp lánh như có sao trời ẩn hiện bên trong.
Khóe môi Lục Chấp bất giác cũng khẽ nhếch lên.
Đứa nhỏ này trông thì yếu đuối, như thể chỉ một cơn gió cũng có thể thổi ngã, nhưng tâm lý lại kiên cường đến lạ.
Chẳng bao lâu sau, xe đã dừng lại trước cổng nhà chính.
Giản Úc cùng Lục Chấp bước xuống xe.
Cũng vào lúc này, Giản Úc phát hiện sắc mặt Lục Chấp dường như trầm hơn hẳn lúc còn ngồi trong xe.
Có thể nhìn ra được, mối quan hệ giữa hắn và người nhà không hề tốt đẹp.
Giản Úc nhanh chóng nhận ra điều đó nhưng không nói gì, chỉ bước lại gần một bước, đứng sát cạnh Lục Chấp, rồi ngẩng đầu lên hỏi nhỏ: "Lục tiên sinh, tôi có thể khoác tay anh vào trong không?"
Cậu thấp hơn Lục Chấp nửa cái đầu, ngẩng đầu lên nhìn hắn, vẻ mặt vừa ngoan ngoãn lại vừa dịu dàng.
Lục Chấp hơi suy nghĩ một lát, sau đó đáp: "Có thể."
Tuy hắn chẳng để tâm người khác nghĩ gì, nhưng dù gì hai người cũng là "đối tượng kết hôn", ít nhiều vẫn nên tỏ ra thân thiết một chút.
Giản Úc thấy hắn đồng ý liền đưa tay khoác lấy cánh tay hắn.
Lực tay cậu rất nhẹ, giống như một con mèo lười biếng khẽ tựa vào chủ nhân.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?