Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Trước khi nhà họ Giản sa sút, họ từng sống trong một khu dân cư cao cấp. Thế nhưng về sau, ba mẹ Giản vì thua bạc mà để mất căn nhà ấy, phải chuyển đến khu dân cư tồi tàn này.
Giản Úc bắt xe tới, sau khi xuống xe thì dựa theo ký ức còn sót lại, men theo hành lang cũ kỹ của khu tập thể, đi đến trước cửa nhà họ Giản.
Qua cánh cửa sắt cũ kỹ, cậu nghe thấy tiếng cãi nhau bên trong.
Mãi một lúc lâu sau mới im bặt.
Lúc này, Giản Úc mới giơ tay gõ cửa.
Mẹ Giản nhanh chóng ra mở cửa.
Bà ta cao lớn, cao gần mét bảy, trước đây cũng từng có thời sống giàu sang, nhưng giờ thì tóc nhuộm vàng đã lộ ra mảng đen, cũng chẳng còn tiền rảnh để ra tiệm nhuộm lại.
Nhìn thấy Giản Úc đang đứng ngoài cửa, giọng điệu mẹ Giản chua ngoa nói: "Ồ, cuối cùng cũng chịu về rồi cơ đấy? Tao còn tưởng mày ở biệt thự quen rồi, khinh thường cái ổ nghèo nàn này của chúng tao chứ?"
Vẻ mặt Giản Úc bình thản, mỉm cười, trả lời bằng giọng điệu dửng dưng như chuyện đương nhiên: "Ừ đúng đó."
Bình thường cậu đối đãi với người khác rất lễ phép, nhưng với kiểu người như ba mẹ Giản thì lễ phép chẳng ích gì, ngược lại còn khiến họ được nước lấn tới.
Mẹ Giản nghẹn một hơi.
Bà ta không quen lắm, nhìn Giản Úc từ đầu đến chân—trước kia chẳng phải thằng nhóc này bị đánh bị chửi gì cũng không phản kháng sao? Sao hôm nay dám cãi lại rồi?
May mà bà ta cho rằng Giản Úc lấy chồng nhà giàu nên giờ sinh ra kiêu ngạo, cũng không suy nghĩ gì thêm.
Bà tránh qua một bên, nói với Giản Úc: "Còn đứng đó làm gì, vào đi."
Giản Úc phủi tuyết trên người, rồi mới bước chân vào trong.
Trong phòng cũng cũ nát chẳng kém, thậm chí cửa sổ còn thủng một lỗ to, gió lạnh rít từng cơn lùa vào nhà.
Giản Úc sợ lạnh, theo bản năng tránh đi đầu gió, lúc này mới phát hiện ba Giản cũng ở nhà.
Ba Giản có vẻ mặt ngang tàng, lúc này đang ngồi vắt chân trên ghế sô pha, thấy Giản Úc đi vào liền không khách sáo: " Hôm nay gọi mày về cũng chỉ đơn giản một việc, trong nhà hết tiền rồi, mày phải trợ giúp một chút."
Giản Úc nhàn nhạt nói: "Tôi cũng không có tiền."
Thực ra mấy hôm trước Lục Chấp mới đưa cho cậu một cái thẻ ngân hàng. Cậu không hay tiêu xài gì, nên đến giờ vẫn chưa đụng tới đồng nào trong đó.
Ngay sau đó mẹ Giản cười khẩy một tiếng: "Giản Úc, đừng tưởng rằng gả được vào nhà giàu là có thể giở giọng với bọn tao. Bọn tao là ba mẹ sinh ra nuôi nấng mày đấy!"
Vẻ mặt Giản Úc đầy khó hiểu: "Rồi sao?"
Mẹ Giản hét lớn: "Đừng có giả bộ không hiểu! Mau đưa 100 nghìn ra đây, dạo này tao với ba mày túng quá rồi! Mày không thấy cái cửa sổ kia thủng lỗ hả? Đến giờ còn chưa có người tới sửa được nữa!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?