Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Khi Lục Chấp bước vào phòng bao lần nữa, hắn đã khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng thường thấy. Thoạt nhìn, hoàn toàn không thể nhận ra điều gì khác thường.
Nhưng Giản Úc biết, Lục Chấp lúc này còn trầm lặng hơn bình thường. Tuy cũng là không nói một lời, nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.
Dường như Tần Diễn cũng cảm nhận được điều đó. Cậu ta không đủ can đảm để trực tiếp đối mặt với một Lục Chấp như vậy, liền có chút lúng túng mở miệng: "À, em có vài người bạn đang ở gần đây, em định tranh thủ đi chơi với họ một chút."
Anh Lục thế này thực sự quá đáng sợ, ngay cả không khí xung quanh cũng như đặc quánh lại, cậu ta vẫn nên nhanh chóng chuồn đi thì hơn.
Lục Chấp liếc nhìn Tần Diễn một cái, khẽ gật đầu xem như đồng ý.
Tần Diễn thở phào một hơi nhẹ nhõm. Cậu ta nhìn sang Giản Úc đang ngồi đối diện với vẻ mặt thản nhiên điềm tĩnh, trong lòng bất giác sinh ra vài phần khâm phục: khó trách Giản Úc lại có thể trở thành anh dâu tương lai của mình, lá gan này, đúng là không phải người bình thường nào cũng có được.
Kỳ thực, Giản Úc cũng muốn rời đi.
Sáng nay cậu tới tập đoàn "kiểm tra đột xuất" đã xong nhiệm vụ rồi, giờ cũng chẳng còn việc gì nữa, phải không?
Nhưng cậu liếc nhìn Lục Chấp đang đứng bên cạnh, trong đầu bất chợt hiện lên bóng dáng đơn độc đứng bên rặng trúc khi nãy.
Giản Úc nghĩ, thôi thì đừng vội đi.
Ít nhất cũng nên ở lại với Lục Chấp thêm một lúc nữa.
Nghĩ vậy, Giản Úc chủ động đứng dậy, hỏi Lục Chấp: "Lục tiên sinh, có muốn ra ngoài một chút không?"
Lục Chấp "ừ" một tiếng không rõ ý, rồi xoay người bước ra ngoài.
Giản Úc tạm biệt Tần Diễn, sau đó cũng nhanh chóng đuổi theo.
Hai người sóng vai bước đi, xuyên qua khung cảnh trang trí trong nhà hàng, tiến ra bên ngoài.
Một người khoác áo choàng đen, vẻ mặt nghiêm nghị, dáng đứng thẳng tắp, tự mang khí chất lạnh lùng khiến người ta không dám lại gần. Một người thì trông ngoan ngoãn, vì lạnh mà dậm chân vài cái, sau khi quen với nhiệt độ bên ngoài mới nở nụ cười tươi, giấu tay vào trong khăn quàng cổ để sưởi ấm.
Dưới những rặng trúc lưa thưa, hai bóng người ấy lại trở nên hài hòa đến kỳ lạ, như thể từ đầu đã nên là như vậy, không ai có thể chen chân vào nổi.
Tần Diễn nhanh tay chớp lấy cơ hội, lén chụp một bức ảnh hai người rồi gửi vào nhóm nhỏ của bọn họ, kèm theo chú thích: "Nhanh lên, mọi người mau đến nhận mặt anh dâu."
Lúc này Giản Úc và Lục Chấp đã ra tới đường lớn.
Giản Úc nghiêng đầu hỏi ý kiến Lục Chấp: "Lục tiên sinh, muốn dạo phố một chút không?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?