Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Chẳng mấy chốc đã đến tháng Sáu.
Giữa mùa hè rực lửa, ánh mặt trời chiếu thẳng xuống mặt đất, vạn vật dường như đều tỏa ra hơi nóng hầm hập.
May mà trong biệt thự có điều hòa nên không phải chịu khổ.
Giản Úc mặc một chiếc áo thun trắng và quần dài đến gối màu nâu nhạt, trang phục tùy ý mà trang nhã, khiến cả người cậu trông tràn đầy sức sống thanh xuân.
Cậu đi dép lê, lười biếng dựa trên ghế sofa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía nhà bếp, trong lòng cực kỳ muốn chạy tới lấy cây kem trong tủ lạnh.
Thế nhưng cậu bị hen suyễn, không thể ăn đồ quá lạnh.
Cuối cùng, cậu chỉ có thể ép bản thân thu hồi ánh mắt, rồi tự thôi miên mình.
Kem không ngon, kem không ngon...
Tẩy não hồi lâu nhưng hiệu quả chẳng được bao nhiêu.
Cậu tủi thân thở dài một tiếng, thật sự rất muốn ăn kem mà.
Kiếp trước tuy thân thể cậu cũng không tốt, nhưng vẫn ăn được kem, tiếc là kiếp này thì không thể rồi.
Cậu đành ép mình phải suy nghĩ sang chuyện khác để đánh lạc hướng chú ý.
Bây giờ đã là tháng Sáu, lúc trước nguyên chủ ký thỏa thuận với Trần Hoài là vào tháng Mười một.
Nghĩa là chỉ còn năm tháng nữa là thời hạn thỏa thuận sẽ kết thúc. Nghĩ đến đây, tâm trạng Giản Úc cuối cùng cũng vui vẻ hơn một chút. Thỏa thuận kết thúc đồng nghĩa với việc cậu có thể nhận được tấm séc.
50 triệu...
Chỉ nghĩ thôi cũng đã là một con số đẹp đẽ rồi.
Giản Úc càng nghĩ càng vui, đôi mắt cong cong nằm trên sofa, mơ mộng về những ngày tháng dùng 50 triệu tệ đó để tận hưởng cuộc đời.
Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp vang lên: "Nghĩ gì mà vui thế?"
Giản Úc: "!!"
Cậu lập tức ngồi thẳng dậy, nhìn về phía Lục Chấp vừa bước vào phòng khách.
Lục Chấp mặc sơ mi trắng, quần tây đen, vai rộng chân dài, vóc dáng cực kỳ xuất chúng. Khí thế quanh người hắn quá mạnh, vừa bước vào phòng khách liền khiến không gian như chật hẹp đi mấy phần.
Giản Úc lắc đầu: "Không nghĩ gì cả."
Trước mặt Lục Chấp, đương nhiên cậu không thể nói về chuyện tấm séc hay gì đó.
Lục Chấp ngồi xuống cạnh cậu, tay cầm một cuốn sổ dày, hắn nhướn mày: "Chắc chắn là không nghĩ gì chứ? Trông cậu vừa rồi cứ như thể vừa trúng số vậy."
Lúc này Giản Úc cười híp cả mắt: "Anh hiểu vậy cũng được, đúng là tương đương trúng số thật."
Sau đó, vì sợ Lục Chấp truy hỏi thêm, cậu vội vàng chuyển chủ đề, chỉ vào cuốn sổ trong tay hắn: "Lục tiên sinh, anh cầm cái gì thế?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?