Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Hai người tiếp tục dạo quanh siêu thị.
Giản Úc vừa đi, vừa thoải mái ngó nghiêng trái phải.
Phía trên lớp khẩu trang, đôi mắt đen láy chớp chớp, chớp thẳng vào lòng người.
Lục Chấp thì đẩy chiếc xe đẩy đã đầy một nửa, đi theo tốc độ của cậu.
Lúc này, Giản Úc dừng lại trước một kệ bày đủ các loại cốc.
Cậu đứng lại, hơi quan sát một chút.
Kiểu dáng của những chiếc cốc này đều rất đẹp, trong đó có một chiếc cốc màu trắng ở tầng cao nhất thu hút sự chú ý của cậu.
Chiếc cốc ấy làm bằng gốm trắng, là loại cốc bụng to, trên thân còn in hình một chú mèo dễ thương.
Giản Úc nhìn chiếc cốc đó, đôi mắt sáng lên, đưa tay định lấy.
Kết quả là lần đầu tiên với không tới.
Giản Úc bèn kiễng chân lên, rướn tay ra sức hơn nữa.
Nhưng vẫn thiếu một chút xíu.
Lúc này, Lục Chấp đang đứng ngay sau lưng cậu, yên lặng nhìn cậu.
Giản Úc cứ nhảy nhót ở đó, trông hệt như một chú thỏ con.
Tóc của cậu mềm mại hơn người bình thường, theo động tác ngẩng đầu mà lướt qua bên tai rồi rủ ra sau, khẽ cào vào lòng người khác.
Giản Úc thử rất lâu vẫn không được, đành từ bỏ ý định tự mình lấy.
Cậu quay đầu lại, đôi mắt trông mong nhìn Lục Chấp, chớp chớp mắt nói: "Lục tiên sinh."
Lục Chấp biết rõ còn hỏi: "Sao vậy?"
Giản Úc vốn vì chuyện cái khăn lúc nãy nên không muốn cầu xin hắn, nhưng bây giờ cũng không còn cách nào khác.
Cậu thật sự rất muốn mua chiếc cốc bụng to kia.
Thế là cậu chỉ đành mím môi, nói: "Anh có thể lấy giúp tôi chiếc cốc kia không?"
Với chiều cao của Lục Chấp, chỉ cần giơ tay là lấy được, hoàn toàn là chuyện nhỏ.
Thế nhưng Lục Chấp lại nhướng mày, cười như không cười: "Bây giờ chịu thừa nhận là cậu lùn rồi à?"
Giản Úc: "??"
Lục Chấp nói vậy mà nghe được sao?
Rõ ràng chỉ là chuyện cỏn con, không những không nhanh chóng giúp cậu, thậm chí còn muốn nhân cơ hội sỉ nhục cậu thêm lần nữa.
Giản Úc cau mày, tức giận nhìn Lục Chấp.
Lục Chấp đứng nguyên tại chỗ, khoanh tay trước ngực, giống như đang xem kịch, hoàn toàn mặc kệ cậu.
Giản Úc: "..."
Hừ, Lục Chấp không giúp thì thôi, cậu đi tìm nhân viên là được chứ gì.
Giản Úc lập tức xoay người, chuẩn bị đi tìm nhân viên, nhưng giây tiếp theo, cổ tay cậu đã bị một bàn tay ấm áp nắm lấy.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?