Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Buổi sáng ngày hôm sau, Giản Úc tỉnh lại, cậu vừa lật chăn để chuẩn bị bước xuống giường, bỗng đầu hơi choáng váng, suýt nữa thì ngã lăn ra khỏi giường.
Cậu vội vàng chống tay vào mép giường, thấp thỏm ngồi ngay lại.
Cũng chính lúc này, cậu mới phát hiện đầu mình quay cuồng dữ dội, tầm nhìn cũng trở nên mơ hồ.
Giản Úc vốn đã quen với thể trạng yếu ớt này của mình, nghỉ một lát rồi đưa tay sờ lên trán.
Quả nhiên là sốt rồi.
Rõ ràng mấy ngày nay cậu vẫn luôn chăm sóc bản thân rất cẩn thận, không ngờ vẫn bị ốm.
Giản Úc mím môi, chậm rãi lần mò xuống giường, vào nhà vệ sinh rửa mặt, sau đó mang dép lê, lững thững đi xuống tầng.
Khi bước vào phòng ăn, cậu mới phát hiện Lục Chấp cũng đang ở đó.
Hắn mặc một bộ đồ ở nhà màu xám, ngồi trước bàn ăn dùng bữa. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, phủ lên người hắn một lớp ánh sáng dịu dàng.
Ngày thường lúc Giản Úc rời giường thì Lục Chấp đã sớm đi làm rồi, xem ra hôm nay là một ngoại lệ.
Giản Úc đi đến bàn ăn ngồi xuống, khẽ chào: "Chào buổi sáng, Lục tiên sinh."
Lục Chấp vốn đang cúi đầu ăn sáng, nghe thấy lời chào yếu ớt này thì ngẩng đầu lên, ánh mắt điềm tĩnh nhìn về phía Giản Úc.
Tuy rằng mọi ngày Giản Úc có chút yếu ớt, nhưng cả người luôn toát ra vẻ sinh động, ánh mắt lúc nào cũng sáng trong, giọng nói khi trò chuyện thường có chút nhấn nhá ở cuối câu.
Thế nhưng sáng nay cậu lại rũ mắt đầy mệt mỏi, sắc mặt trắng bệch đáng sợ, môi cũng hơi khô.
Lục Chấp đặt đồ ăn trong tay xuống, mở miệng gọi: "Giản Úc."
Giản Úc nhấc mắt lên, giọng khàn khàn: "Vâng?"
Cậu vốn nhỏ tuổi, giờ lại mặc một chiếc áo ngủ cổ tròn bằng cotton, đôi mắt trong veo ngước nhìn, trông càng ngoan ngoãn hơn.
Lục Chấp hỏi cậu: "Bệnh à?"
Giản Úc mím môi, cúi đầu: "Vâng, hình như bị sốt."
Lục Chấp còn chưa kịp nói gì thì dì Trương vừa lúc bưng một khay bánh bao từ bếp đi ra, cười tươi: "Cậu Giản, hôm qua cậu nói muốn ăn bánh bao súp nhân thịt đúng không? Nhanh nào, vừa mới hấp xong đấy."
Giản Úc gắng gượng ngẩng đầu lên, mỉm cười với dì Trương: "Cảm ơn dì."
Chính cú ngẩng đầu này khiến dì Trương nhận ra điều bất thường, dì thốt lên: "Trời ơi, cậu Giản, cậu bị bệnh rồi à? Mặt cậu nhợt nhạt quá!"
Giản Úc chậm rãi gật đầu.
Dì Trương lập tức lo lắng: "Vậy không được rồi, ăn xong thì đến bệnh viện khám một chút nhé."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?