Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Giản Úc cụp mắt xuống, chậm chạp, từng ngụm từng ngụm nhỏ uống hết cháo.
Đợi cậu uống xong, Lục Chấp nhận lấy cái bát không, nói với cậu: "Nghỉ ngơi một lát đi."
Nói xong, hắn bưng bát rời khỏi phòng ngủ.
Giản Úc âm thầm thấy vui trong lòng, cậu cảm thấy hình như Lục Chấp đã quên chuyện uống thuốc bổ rồi.
Không bao lâu sau, cơn ho lại bắt đầu kéo đến, cậu ho đến mức trong phổi cũng lan ra từng cơn đau âm ỉ.
Mãi mới ngừng ho được, cậu uể oải tựa lưng vào gối, mí mắt cụp xuống, trông vô cùng mệt mỏi.
Cũng không biết lần này cậu phải mất bao lâu mới bình phục. Nhưng nhìn tình hình này, e rằng trong thời gian ngắn cũng không thể khỏi hẳn.
Giản Úc theo bản năng đưa tay về phía tủ đầu giường, muốn lấy điện thoại xem giờ. Kết quả không sờ thấy gì. Đầu óc cậu lúc này mơ mơ màng màng, ngẩn ra một lúc lâu mới nhớ ra, điện thoại của mình đã bị hai người đàn ông kia cướp mất rồi.
May mà điện thoại có đặt mật khẩu, đối phương cũng không xem được nội dung bên trong, nhiều nhất chỉ có thể phá hỏng máy mà thôi.
Nghĩ tới đây, Giản Úc lại dựa người về phía gối.
Ban ngày cậu ngủ quá nhiều, nên dù bây giờ trong người khó chịu nhưng cũng không buồn ngủ lắm.
Cứ thế dựa vào đó, ngẩn ngơ thất thần.
Một lúc sau, ngoài cửa phòng ngủ truyền đến động tĩnh.
Giản Úc nhìn theo tiếng động, liền thấy Lục Chấp bưng một bát thuốc đi vào.
Giản Úc: "......"
Cậu mím môi, cảm giác giây tiếp theo mình có thể biểu diễn ngay một màn khóc tại chỗ. Hóa ra Lục Chấp không hề quên chuyện thuốc bổ của cậu.
Lục Chấp vừa vào phòng đã thấy Giản Úc mếu máo như một đứa trẻ, bộ dáng muốn khóc lại thôi.
Hắn nhướng mày: "Sao thế?"
Giản Úc: "......"
Không phải biết rõ rồi sao, người này còn cố hỏi gì nữa?
Khi Lục Chấp đến gần, Giản Úc đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc, cậu tha thiết nhìn Lục Chấp: "Lục tiên sinh, tôi không uống có được không?"
Thuốc này thực sự quá đắng. Hơn nữa cậu có uống nhiều thuốc bổ đến đâu cũng vô dụng, đằng nào cũng mắc bệnh nan y, sau đó không trị được mà chết.
Thái độ của Lục Chấp vẫn kiên định như trước, đưa bát thuốc đến trước mặt cậu: "Uống."
Chỉ cần nhìn thoáng qua nước thuốc đen sì kia thôi, trong miệng Giản Úc đã phản xạ có điều kiện mà bắt đầu đắng ngắt. Cậu quyết định cố gắng thêm lần nữa, nhìn Lục Chấp nói: "Hay là tạm ngưng một ngày được không? Hôm nay tôi không uống nữa, được không?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?