Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Hôm ấy trời trong nắng ấm, những cơn gió xuân ấm áp từ từ thổi qua.
Giản Úc dẫn theo vài người giúp việc ra vườn trồng rau.
Đợt củ cải và cải thảo trồng trước đó đều đã bội thu, bọn họ ăn suốt một thời gian dài, lại còn chế biến thành đủ các món để dự trữ, ví dụ như củ cải làm thành củ cải khô, cải thảo làm thành kim chi, vân vân.
Đợi đến khi đất trồng rau vừa trống chỗ, Giản Úc lập tức không đợi được nữa, dặn dò người giúp việc ra chợ mua một loạt cây giống khác về.
Nào là dâu tây, cà chua, ớt, dưa chuột... quả thực giống như một nông trại thu nhỏ.
Lúc này, Giản Úc cùng mấy người giúp việc xới đất, sau đó trồng hết đám cây giống xuống. Cậu nhìn mảnh đất đã được phủ xanh một góc, lập tức vui vẻ hẳn lên. Đợi đến mùa hè, những thứ này đều sẽ chín rộ, đến lúc đó ngày nào cũng có thể ra vườn hái đồ ăn rồi.
Giản Úc đang cặm cụi vất vả trồng cây giống trong vườn rau. Ngược lại Lục Chấp trông vô cùng nhàn nhã.
Hắn mặc một bộ đồ ở nhà, dựa người vào lan can bên cạnh vườn rau, rũ mắt trả lời tin nhắn.
Giản Úc liếc nhìn Lục Chấp mấy lần, có hơi khó hiểu vì sao hắn lại ở đây. Tuy nói hôm nay là cuối tuần, Lục Chấp không cần đến tập đoàn, nhưng theo thói quen thường ngày của hắn, giờ này chắc chắn hắn phải đang ở trong thư phòng tầng hai mới đúng chứ, sao lại có nhã hứng đứng đây nhìn cậu trồng rau?
Ngay lúc Giản Úc đang nhìn Lục Chấp với vẻ đầy thắc mắc thì giọng nói nhàn nhạt của Lục Chấp vang lên: "Đừng có lười biếng, trồng cho tử tế vào."
Giản Úc: "..."
Rõ ràng hắn đang xem điện thoại, sao lại biết cậu đang nhìn hắn?
Đã bị bắt quả tang, Giản Úc dứt khoát nói: "Lục tiên sinh, anh có muốn cùng trồng rau không?"
Lục Chấp ngước mắt lên nhìn cậu, bình tĩnh đáp: "Không."
Giản Úc chưa từ bỏ ý định, tiếp tục khuyên nhủ: "Anh thử xem đi, trồng rau thật sự rất vui đấy."
Lục Chấp cất điện thoại vào túi, khoanh hai tay trước ngực, thư thái dựa vào lan can: "Tôi nhìn cậu trồng là được rồi."
Giản Úc: "..."
Cậu thử uy hiếp Lục Chấp: "Thế đến lúc đó anh không được phép ăn đồ tôi trồng đâu đấy."
Lục Chấp nhướng mày: "Tại sao tôi không được ăn?"
Giản Úc nói như chuyện đương nhiên: "Bởi vì đây là do tôi trồng."
Lục Chấp nhếch môi: "Nhưng đất trồng rau là của tôi."
Giản Úc: "..."
Hừ. Đợi cậu cầm được 50 triệu, việc đầu tiên là đi mua hẳn một mẫu đất để trồng rau!!
Giản Úc không thèm nói chuyện với Lục Chấp nữa, tức tối cúi người xuống, tiếp tục trồng rau.
Hôm nay cậu mặc một chiếc áo khoác mỏng màu vàng, áo khoác còn có mũ trùm, càng tôn lên vẻ trắng trẻo đáng yêu của cậu. Cậu ở trong vườn rau, cứ đi một bước lại dừng một chút, tỉ mỉ trồng từng cây giống xuống.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?