Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Gần đây Giản Úc hơi bận.
Có hai môn học đều phải nộp bài tập lớn dài mấy nghìn chữ, cần phải liên tục tra cứu tài liệu. Trước đây học xong cậu sẽ về thẳng biệt thự, nhưng hiện tại, học xong cậu còn phải ghé thư viện.
Chiều hôm nay, cậu lại ở thư viện tra cứu tài liệu cả buổi, đến cuối cùng cả người đều chán nản chẳng thiết tha gì nữa.
Sau khi hoàn thành xong bài tập của một môn, cậu trả lại những cuốn sách tài liệu dày cộp lên giá, sau đó đeo cặp sách bước ra khỏi thư viện.
Bây giờ cậu vô cùng nhớ nhung niềm vui sướng của kỳ nghỉ đông, khi đó mỗi ngày chỉ cần ăn uống vui chơi là được, đâu cần phải tốn não như bây giờ.
Điều mà Giản Úc không biết là, ngay trong hai ngày cậu chuyên tâm làm bài tập, trên mạng lại xuất hiện rất nhiều ngôn luận bôi nhọ cậu.
Ngay tối hôm qua, đột nhiên có một đám người, kẻ nào kẻ nấy làm như quen biết Giản Úc lắm, dốc toàn lực bôi đen cậu.
Thế là, một số quần chúng ăn dưa không rõ chân tướng cũng chạy tới xem náo nhiệt.
[Tôi làm chứng, đúng là Giản Úc đã đi theo một ông chủ lớn, ông chủ đó cũng tầm năm sáu mươi tuổi rồi, thường xuyên lái xe đến dưới lầu nhà Giản Úc đón cậu ta!]
[Năm sáu mươi tuổi á? Buồn nôn! Giản Úc nghĩ cái gì vậy, không phải cậu ta vẫn đang là sinh viên sao?]
[Trả lời lầu trên. Đi theo ông chủ lớn thì có tiền chứ sao, đám người bây giờ vì tiền thì có gì mà không làm được?]
[Tôi là bạn học của Giản Úc, dùng nick phụ để trả lời một chút. Đúng là học kỳ này Giản Úc trông nhiều tiền hơn trước kia. Cứ nhìn quần áo là biết, trước kia cậu ta toàn mặc đồ không tên tuổi. Vậy mà học kỳ này, cậu ta toàn mặc một thương hiệu xa xỉ ít người biết chủ yếu hướng tới sự thoải mái, quần áo của hãng đó đều có giá bốn con số trở lên.]
[Bằng chứng này quả nhiên đủ thuyết phục, nếu không làm sao giải thích việc đùng một cái lại mua được đồ đắt như thế? Tôi nghe nói cái xưởng nhà cậu ta đã sập từ lâu rồi.]
[Tôi còn biết chuyện chấn động hơn, Giản Úc không chỉ đi theo một ông chủ đâu, nghe nói tổng cộng có mấy người lận.]
[Vãi! Ghê gớm vậy sao? Ngày nào cũng thế cậu ta có bận rộn quá không vậy?]
Cùng lúc đó, trong một nhóm chat nhỏ có Lục Nghiên Tuyết và Quý Diệc, mọi người đang trò chuyện.
Lục Nghiên Tuyết lên tiếng trong nhóm đầu tiên:
[Mọi người yên tâm đi, lần này danh tiếng của Giản Úc thối thật rồi, tôi đã mua một đám thủy quân, để bọn họ luân phiên bình luận dưới các bài đăng.]
[Tiểu Tuyết, vẫn là cậu có cách! Xem lần này Giản Úc trở mình kiểu gì!]
[Danh tiếng cậu ta thối nát thế này, anh Lục Chấp có thể hoàn toàn thoát khỏi cậu ta rồi nhỉ? Đã như vậy rồi, cậu ta còn mặt mũi nào bám lấy anh Lục Chấp nữa?]
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?