Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Giản Úc đứng trong phòng khách, có ý thức quan sát một lượt toàn bộ người nhà họ Lục.
Trước đây Trần Hoài đã cung cấp cho cậu một số thông tin về gia đình họ Lục, và việc cậu cần làm bây giờ là làm quen từng người một, để sau này trong lúc chung đụng có thể chiếm được thế chủ động.
Gia tộc họ Lục có số lượng người đông đảo.
Ông cụ Lục có tổng cộng có 5 người con, ba trai hai gái. Đến đời cháu thì lại càng nhiều hơn, tổng cộng phải hơn chục người.
Hôm nay những người cần đến đều đã có mặt, chỉ có một nhà cô Năm của ông cụ Lục là không tới. Trước đó, không biết vì chuyện gì mà họ đã đắc tội với Lục Chấp, sợ hãi đến mức phải bỏ trốn ra nước ngoài ngay trong đêm.
Giản Úc kín đáo quan sát mọi người.
Rồi cậu hơi kinh ngạc khi phát hiện ra, cô Tư của Lục Chấp lại là một Ảnh hậu. Hai ngày trước Giản Úc vừa hay xem một bộ phim do cô ấy đóng vai chính.
Giản Úc không khỏi cảm thán, không thể phủ nhận, những gia tộc hàng đầu như nhà họ Lục quả thực là nơi hội tụ nhân tài.
Rất nhanh, Giản Úc cùng Lục Chấp đi tới trước mặt ông cụ Lục, đưa tặng món quà mà họ đã chuẩn bị.
Giản Úc đưa hộp quà tinh xảo qua, cười nói: "Ông nội, chúc mừng sinh nhật ông. Đây là kẹo tuyết hoa do cháu tự làm, nếu ông thích thì có thể nếm thử một chút."
Ông cụ Lục ngẩn ra, rõ ràng ông không ngờ Giản Úc lại chu đáo như thế.
Dù sao có những lúc, quà cáp không phải cứ đắt tiền mới quý, điều quan trọng là có thành ý hay không.
Ông định khen cậu vài câu, nhưng nhanh chóng kìm lại, cố làm ra vẻ nghiêm khắc: "Được rồi, để đó đi."
Giản Úc cũng chẳng bận tâm đến thái độ của ông, lễ phép đặt quà xuống.
Dù sao cậu tới đây cũng chỉ là để diễn kịch thôi.
Lúc này, Lục Chấp cũng đưa ra món quà của mình.
Khi vừa nhìn thấy, ông cụ lập tức lộ vẻ kinh ngạc, giọng mang theo niềm vui khó che giấu: "Đây, đây là?"
Lục Chấp giải thích: "Tháng trước cháu có tham dự một buổi đấu giá, tình cờ thấy người ta đem bức họa này ra bán, nên đã đấu giá giành được."
Ông cụ Lục nhận lấy bức tranh sơn thủy, khuôn mặt già nua dường như ánh lên vẻ hồng hào, cầm bức tranh ngắm nghía rất kỹ lưỡng: "Bức tranh này ông vẫn luôn muốn có được, nhưng mấy lần bỏ lỡ. Không ngờ hôm nay lại có may mắn được sở hữu."
Đây là một tác phẩm lớn của danh họa, vô số người tranh nhau hỏi thăm, muốn thu về làm của riêng.
Nhưng cơ duyên là thứ khó tìm, chỉ có thể gặp mà không thể cầu.
Ông cụ Lục xem rất lâu, cuối cùng cẩn thận cất bức tranh đi.
Lúc này ông mới nhìn về phía Lục Chấp, cảm xúc nhất thời phức tạp, muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ nói: "Được, ta rất hài lòng với món quà."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?