Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Lúc này, sắc mặt Giản Úc tái nhợt, tóc mái phía trước ướt đẫm mồ hôi lạnh, từng tiếng thở dốc dồn dập vang lên trong không khí tĩnh mịch.
Lục Chấp sực nhớ lời Trần Hoài từng nói về việc Giản Úc có thể bị hen suyễn.
Xem ra, đây chính là tình huống đó.
Hắn bước nhanh đến bên cửa sổ, mở toang cửa để luồng không khí tươi mát ùa vào phòng.
Sau đó hắn quay lại, đỡ Giản Úc đang nằm co quắp trên giường, cố gắng khiến cậu tỉnh táo hơn: "Giản Úc, cậu có bình xịt hen suyễn không?"
Giản Úc gần như sắp ngất rồi, cậu cố gắng mở mắt ra, lờ mờ nhìn thấy Lục Chấp.
Cậu mơ màng giơ tay, chỉ về phía một chiếc tủ: "...Ở... ở đó..."
Giọng nói yếu ớt, nhẹ như sợi khói.
Lục Chấp cũng chỉ có thể mơ hồ đoán được ý cậu, nhanh chóng bước tới mở tủ.
Quả nhiên bên trong có đặt bình xịt hen suyễn.
Hắn lấy ra, lắc mạnh vài cái, rồi nhanh chóng đặt đầu xịt vào miệng Giản Úc, để cậu ngậm lấy...
Giản Úc như người sắp chết đuối giữa biển sâu, trong khoảnh khắc cuối cùng bỗng có một bàn tay đưa tới kéo cậu lên.
Rốt cuộc cậu có thể hít thở rồi.
Cậu thở hổn hển, tham lam hớp từng ngụm không khí, cảm nhận luồng khí mát lành tràn vào phổi, cả người như được hồi sinh.
Trải qua một phen giày vò, trông cậu càng thêm yếu ớt, đôi mắt phủ một tầng sương mờ, hàng mi dài ươn ướt, như vừa mới khóc.
Bởi vì hàng năm đều sinh bệnh, nên thân thể này của cậu so với thanh niên bình thường khác có vẻ gầy yếu hơn, vóc dáng như một thiếu niên mới lớn.
Bàn tay của Lục Chấp to rộng, có thể dễ dàng đỡ lấy Giản Úc, hắn chăm chú quan sát tình trạng của cậu.
Cậu trai này thật sự quá yếu ớt, đầu hơi cúi, để lộ làn da trắng nõn sau gáy.
Đại khái tầm 5 phút sau, Giản Úc ngẩng đầu lên, hơi nước trong mắt đã ít đi nhiều, ánh nhìn dần trở nên trong trẻo sáng ngời. Cậu nhìn Lục Chấp, chân thành nói: "Lục tiên sinh, cảm ơn anh."
Nếu tối nay Lục Chấp không bất ngờ xuất hiện, có lẽ cậu đã âm thầm chết đi từ lúc nào.
Giọng điệu Lục Chấp lạnh nhạt: " Không có gì."
Dù chỉ là quan hệ kết hôn theo hợp đồng, nhưng hắn cũng không ngại việc dành cho đối phương sự chăm sóc cần thiết.
Có lẽ vì trong phòng khá ấm, Lục Chấp cởi chiếc áo vest đen bên ngoài, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, tay áo được xắn gọn gàng đến khuỷu, để lộ cánh tay rắn chắc.
Áo trắng quần đen, không chỉ khiến hắn càng thêm cao lớn tuấn tú, mà dường như còn mang theo chút ấm áp hơn ngày thường.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?