🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC

THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC


Chương 29: 🍄 Chương 28: Tặng quà khai giảng cho cậu

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍀🍀🍀

Giản Úc trở về phòng ngủ với vẻ mặt buồn thiu.

Cậu cởi áo khoác, tựa vào đầu giường ngẩn ngơ.

Lẽ nào phải đi học thật sao?

Nhưng mà cậu thật sự không muốn đi, phải làm sao bây giờ?

Giản Úc vừa nghịch những sợi lông trên túi sưởi, vừa suy tính đối sách.

Bỗng nhiên, đầu óc cậu lóe lên một ý.

Nếu cậu nói mình không muốn đi học vì lý do chủ quan thì sẽ bị Lục Chấp ngăn cản, vậy nếu có một lý do khách quan khiến cậu không thể đi học thì sao?

Ví dụ như cơ thể cậu quá yếu, cần phải bồi bổ tĩnh dưỡng cả năm trời mới có thể thích ứng với việc học hành, đây chẳng phải là một cái cớ rất hay sao?

Nghĩ đến cách này, đôi mắt Giản Úc chợt sáng lên, cậu vội cầm lấy điện thoại.

Nếu chính cậu nói thân thể mình yếu không thể đi học thì chắc chắn không đủ sức thuyết phục, vẫn phải tìm bác sĩ mới được.

Vị bác sĩ duy nhất cậu quen là Lâm Bác Vũ, chỉ có thể nhờ anh ấy giúp một tay.

Vì mục tiêu không phải đi học, Giản Úc tích cực hơn bao giờ hết, cậu lập tức gửi một tin nhắn WeChat cho Lâm Bác Vũ: [Bác sĩ Lâm, anh có bận không?]

Rất nhanh, bên kia đã trả lời lại: [Không bận, đang trực ở văn phòng, có chuyện gì vậy?]

Giản Úc vội vàng gõ chữ: [Có chuyện này, không biết có thể nhờ anh giúp được không?]

[Lâm Bác Vũ: Chuyện gì?]

[Giản Úc: Chuyện là, tôi cảm thấy cơ thể mình yếu quá, không đi học được, nhưng Lục tiên sinh không tin. Anh có thể giúp tôi nói với anh ấy chuyện này được không?]

Bên Lâm Bác Vũ dừng lại một chút rồi mới trả lời: [Đúng là sức khỏe của cậu khá yếu, nhưng về lý thuyết thì chỉ đi học thôi cũng không ảnh hưởng gì cả.]

Nhìn tin nhắn Lâm Bác Vũ gửi tới, Giản Úc khóc không ra nước mắt.

Tất nhiên là cậu biết không ảnh hưởng gì, nếu không thì đâu cần phải nhờ vả Lâm Bác Vũ cơ chứ!

Giản Úc không cam lòng, tiếp tục nhắn tin: [Lần trước sau khi khám cho tôi, chẳng phải anh đã nói là tôi nên nghỉ ngơi nhiều hơn sao? Bài vở năm ba cũng khá nặng, tôi thấy mình không chịu nổi.]

[Lâm Bác Vũ: Xin lỗi, việc này tôi không giúp được. Chủ yếu là Lục Chấp cũng sẽ không tin đâu. Coi như tôi giúp cậu nói như vậy, với tính cách của hắn, chắc chắn sẽ đưa cậu đến bệnh viện khác kiểm tra lại một lần nữa.]

Giản Úc cầm điện thoại, im lặng.

Đúng thật, với tính cách của Lục Chấp, tuyệt đối không phải là người dễ dàng bị lừa gạt như thế.

Niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm của Giản Úc lại vụt tắt, cậu cảm ơn Lâm Bác Vũ rồi quẳng điện thoại sang một bên, ngửa người nằm dài trên giường.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...