🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC

THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC


Chương 28: 🍄 Chương 27: Giản Úc vì anh không buồn ăn uống

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍀🍀🍀

Tầng hai, thư phòng.

Lục Chấp ngồi trên chiếc ghế da rộng lớn, thần sắc nặng nề, như đang suy tư điều gì.

Hắn lấy ra một điếu thuốc, nhưng không châm lửa.

Mỗi khi gặp chuyện hệ trọng hay tâm trạng dao động, hắn thường hút một điếu thuốc.

Nhưng vì hiện tại có Giản Úc ở đây, nên hắn không hút nữa.

Lục Chấp cầm điếu thuốc, ánh mắt sâu thẳm khó dò, suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra.

Khi hắn nói về cuộc hôn nhân chỉ bàn đến tiền bạc, không nói đến tình cảm, vì sao Giản Úc lại có phản ứng đau khổ như vậy?

Chẳng lẽ Giản Úc thích hắn?

Lục Chấp siết chặt điếu thuốc trong tay, bắt đầu nghiêm túc xem lại những lần tiếp xúc trước đây giữa hắn và Giản Úc, cố gắng tìm ra một chút manh mối.

Bình thường trước mặt hắn, đúng là Giản Úc luôn rất vui vẻ. Nhưng điều này cũng không nói lên được điều gì, dù sao tính cách của Giản Úc là như vậy, lúc nào cũng tươi cười rạng rỡ, mang lại cảm giác ấm áp, giống như một đốm lửa nhỏ trong đêm đông.

Lục Chấp tiếp tục suy nghĩ.

Ngày họ đăng ký kết hôn, Giản Úc quả thực rất vui vẻ, dường như tràn đầy hy vọng vào cuộc hôn nhân này.

Và hai ngày trước, khi đính hôn, Giản Úc cũng không hề tỏ vẻ miễn cưỡng, không giống thái độ của một người khi đối diện với một cuộc hôn nhân theo thỏa thuận.

Lục Chấp trầm tư một lúc, không vội đưa ra kết luận.

Cứ để xem tình hình tiếp theo thế nào đã.

Dưới lầu.

Giản Úc bật TV, đang xem rất chăm chú.

Lúc này, dì Trương bưng một bát thuốc Bắc đen sì đi đến phòng khách, cười nói: "Cậu Giản, uống thuốc nào. Lục tiên sinh dặn là uống trước bữa ăn."

Giản Úc quay đầu lại, nhìn thấy bát thuốc Bắc đầy ắp, lập tức im lặng.

Cậu thử thương lượng với dì Trương: "Sao mà nhiều thế này? Uống nửa bát thôi có được không ạ?"

Dì Trương cười nói: "Làm sao được chứ? Đây toàn là dược liệu quý hiếm, uống vào cơ thể sẽ khỏe mạnh hơn."

Giản Úc hết cách, đành run rẩy đưa tay nhận bát thuốc.

Nhận xong, cậu thử nhấp một ngụm nhỏ, lập tức nhíu chặt mày, lưỡi như muốn thắt lại: "Không được, thuốc này đắng quá."

Cậu đã đoán trước được thuốc sẽ đắng, không ngờ lúc uống thật lại còn đắng hơn cả trong tưởng tượng.

Cậu ghét vị đắng.

Dì Trương vội vàng khuyên: "Người ta nói 'thuốc đắng dã tật', cậu Giản, cậu nhất định phải uống hết."

Bà đứng cạnh đó, có vẻ sẽ đợi cho đến khi Giản Úc uống hết mới đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...