Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Hết tết, cuộc sống lại quay về trạng thái trước đây.
Những người giúp việc trong biệt thự cũng đã trở lại.
Chỉ có điều dạo gần đây Giản Úc có hơi bận rộn hơn một chút.
Cậu và Lục Chấp sắp đính hôn rồi.
Tuy rằng Giản Úc không cần phải lo lắng về những sắp xếp cụ thể cho lễ đính hôn, nhưng cậu cũng phải theo đó mà làm quen với các quy trình tương ứng.
Trần Hoài đến biệt thự, chịu trách nhiệm giải thích cho Giản Úc những điều cần lưu ý trong lễ đính hôn.
Lễ đính hôn lần này được tổ chức tại một khách sạn năm sao, sẽ có rất nhiều khách mời có thân phận hiển hách đến tham dự.
Giản Úc dùng một tay chống cằm, lười biếng hỏi: "Vậy tôi có cần làm gì không?"
Dù sao thì Trần Hoài cũng đã nói, lúc đó sẽ có rất nhiều khách quý đến.
Giản Úc thầm nghĩ: không thể làm Lục Chấp mất mặt được.
"Không cần." Lúc này, Lục Chấp từ trên thư phòng lầu hai đi xuống, trả lời Giản Úc: "Cậu chỉ cần phối hợp với tôi đi hết các quy trình tương ứng là được, thời gian còn lại có thể tự do làm gì thì làm."
Giản Úc lập tức cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều, cậu cười với Lục Chấp: "Cảm ơn Lục tiên sinh."
Lục Chấp nhìn đôi mắt cong cong của Giản Úc, không nhịn được cũng nhếch khóe môi: "Không có gì. Chủ yếu là do tính cách của cậu, có lẽ cũng khó mà làm được gì nhỉ."
Ngày thường Giản Úc luôn mang dáng vẻ lười biếng như một con cá muối, bảo cậu làm mấy chuyện mệt óc mệt lòng thì còn khó hơn lên trời.
Giản Úc nghe ra ý trêu chọc của Lục Chấp, lí nhí lẩm bẩm phản bác: "Tôi cũng siêng năng lắm chứ bộ, ngày nào cũng cho thỏ ăn, còn ra vườn rau sau biệt thự bận rộn nữa..."
Càng nói, giọng cậu càng nhỏ dần, cho đến khi tắt hẳn.
Ngay cả chính cậu cũng biết những chuyện này không đủ để biện minh được.
Ý cười trong mắt Lục Chấp ngày một sâu hơn: "Sao không nói tiếp nữa?"
Giản Úc: "........"
Cậu cũng lười giả vờ, trực tiếp buông xuôi luôn, cười tủm tỉm nhìn Lục Chấp nói: "Chẳng phải là nhờ có Lục tiên sinh nuôi tôi sao. Chứ lười biếng như tôi thì sớm đã phải lang thang đầu đường xó chợ rồi."
Cuối cùng, Giản Úc tổng kết nói: "Lục tiên sinh, anh đúng là một người tốt!"
Lục Chấp bất thình lình bị 'phát thẻ người tốt': "..."
Không hiểu vì sao, trong lòng hắn có chút cảm giác là lạ.
Hắn nhướng mày, nhìn Giản Úc nói: "Trong lòng cậu, tôi chỉ là một người tốt thôi sao?"
Giản Úc bất giác muốn gật đầu.
Ngay sau đó, cậu nhạy bén nhận ra, vẻ mặt của Lục Chấp dường như mang theo chút "uy hiếp"?
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?