Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
8h30 sáng mùng 1.
Giản Úc vẫn đang ngủ.
Lục Chấp đã dậy từ lâu, lúc này đang ngồi trong phòng khách, cầm đọc một quyển sử ký.
Đồng hồ sinh học của hắn vốn đã quen với việc dậy sớm, cho dù là mùng 1 Tết cũng sẽ không ngủ nướng.
Đúng lúc này, tiếng chuông cửa biệt thự vang lên.
Nếu là ngày thường thì tất nhiên đã có người giúp việc ra mở cửa, nhưng hôm nay họ đều nghỉ, Lục Chấp đặt sách xuống, bước tới mở cửa.
Ngoài cửa là Tần Diễn.
Lục Chấp hơi nhướng mày: "Đến sớm vậy, sao cậu lại tới?"
Theo tính cách thường ngày của Tần Diễn, tối hôm qua quậy phá một đêm, ngày hôm sau phải ngủ tới giữa trưa mới đúng.
Tần Diễn thở dài thườn thượt: "Aiz, còn không phải là do anh cả với anh hai của em sao, sáng sớm đã dạy dỗ em rồi, em không thể ngủ được nên đành chạy sang đây trốn."
Nói xong, cậu ta nhìn vào trong biệt thự: "Anh dâu đâu, chưa dậy à?"
" Ừ."
Lục Chấp quay người, bước vào nhà.
Tần Diễn cũng theo vào, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Đã 8h30 rồi, cũng nên dậy chứ, để em gọi."
Rồi cậu ta hùng hổ chạy lên lầu hai.
Lục Chấp trở lại ghế sô pha, cầm sách lên.
Ngay lúc ấy, hắn chợt nhớ ra điều gì, vừa định lên tiếng nhắc Tần Diễn.
Nhưng vẫn chậm một bước — Tần Diễn đã lao tới cửa phòng ngủ của Giản Úc, gõ rầm rầm: "Anh dâu! Dậy thôi!"
Trong phòng ngủ.
Giản Úc vẫn đang chìm trong giấc mộng.
Thế nhưng, cậu bỗng bị tiếng gõ cửa ầm ầm làm giật mình tỉnh giấc.
Giây tiếp theo, Giản Úc mở to mắt, cơ thể phản ứng nhanh hơn cả ý thức, lập tức ngồi bật dậy, vào thế phòng thủ.
Tim của cậu đập thình thịch không kiểm soát, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía cửa.
Những ký ức ở thế giới trước lại ùa về.
Từ khi mẹ nuôi của cậu gặp áp lực đè nặng thì luôn phải dựa vào thuốc ngủ mới có thể chợp mắt, về sau thuốc cũng không còn tác dụng, tinh thần của bà ngày càng suy sụp, thậm chí xuất hiện một số triệu chứng trầm cảm, khi thì đau khổ khóc lóc, khi lại nóng nảy phát cuồng.
Một đêm nọ, bà bỗng nảy sinh suy nghĩ muốn kéo cả nhà chết chung.
Cha nuôi đang đi công tác, may mắn tránh được chuyện này.
Giản Úc thì không may mắn như vậy. Đêm đó, cậu đang ngủ mơ mơ màng màng thì nghe bên ngoài vang lên tiếng đập cửa dữ dội.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?