Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Lục Chấp lái xe suốt quãng đường về phía biệt thự.
Cuối năm đã gần kề, nhiệt độ cũng ngày một hạ thấp.
Tối nay trời đổ mưa kèm tuyết, tí tách không dứt. Khắp nơi ẩm ướt và lạnh lẽo, như thể từng đợt rét buốt len lỏi thấu tận lòng người.
Cần gạt nước phía trước xe không ngừng lắc qua lắc lại.
Ánh đèn thành phố cũng như phủ một lớp sương mờ, lạnh lẽo và tĩnh lặng.
Trên đường rất ít người, xe cộ cũng thưa thớt.
Lục Chấp im lặng suốt chặng đường lái xe về nhà.
Đến trước cổng biệt thự, hắn dừng xe, rút chìa khóa, mở cửa bước xuống.
Xung quanh tối om tĩnh mịch, chỉ có mưa tuyết vẫn rơi không ngớt.
Lục Chấp xuống xe, đóng cửa lại.
Ngay khoảnh khắc hắn sắp nhấc chân bước đi, cánh cổng biệt thự bất ngờ mở ra.
Ánh đèn ấm áp từ bên trong hắt tới, vừa vặn soi xuống dưới chân hắn.
Hắn ngẩng đôi mắt nặng trĩu lên nhìn.
Chỉ thấy Giản Úc ló nửa người ra từ cửa, khuôn mặt rạng rỡ mỉm cười nhìn hắn: "Lục tiên sinh, anh đã về rồi!"
Vì chất giọng mềm mại ấy mà màn đêm dường như bừng sáng trong thoáng chốc.
Lục Chấp nhìn thấy Giản Úc, thoáng ngây ra vài giây.
Một lúc sau, hắn bước từng bước trên vệt sáng dành riêng cho mình, tiến về phía biệt thự.
Đến gần, hắn rũ mắt nhìn Giản Úc: "Sao giờ này còn chưa ngủ?"
Bây giờ đã gần 11 giờ, theo thói quen thường ngày của Giản Úc thì cậu đã lên lầu từ lâu rồi.
Đôi mắt Giản Úc dưới ánh đèn lấp lánh như sao, sáng long lanh nhìn Lục Chấp: "Tôi đang đợi anh á."
Nói xong, nửa người đang thò ra ngoài của cậu lại co vào thêm chút nữa, bên ngoài quả thật lạnh quá.
Lúc Lục Chấp mở miệng lần nữa, thanh âm có hơi khàn khàn: "Chờ tôi?"
Hắn mang theo vài phần cảm xúc phức tạp nhìn Giản Úc, nhịp tim chợt lệch đi một nhịp.
"Đúng vậy." Giản Úc mỉm cười gật đầu, rồi nghiêng người tránh ra một chút: "Vào nhanh đi, ngoài này lạnh lắm, mấy hôm nay lại còn rét thêm nữa."
Nói xong, cậu giậm chân hai cái, vội vã chui trở vào trong nhà ấm áp.
Ngay sau đó, Lục Chấp cũng bước vào, đóng cửa lại.
Bên trong nhà sáng sủa ấm cúng, đủ để xua tan cái giá rét tích tụ ngoài kia.
Giản Úc không hỏi gì về tình hình bên nhà cũ của nhà họ Lục tối nay.
Nghĩ, chắc hắn cũng không có vui vẻ gì.
Nếu như vui vẻ, Lục Chấp đã không phải bất chấp gió tuyết, đêm hôm khuya khoắt mà quay về biệt thự.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?