Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Chủ yếu là... lỡ như cậu vừa ngẩng đầu lên lại chạm phải ánh mắt của Lục Chấp, vậy thì thật sự quá ngại ngùng rồi, dù sao bầu không khí ở nơi này cũng đã đủ kỳ lạ lắm rồi.
Bên kia bàn ăn, Lục Chấp lại có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều.
Người ở vị trí như hắn, chuyện gì mà chưa từng gặp qua, mấy tình huống lúng túng thế này chẳng hề hấn gì.
Hắn liếc nhìn Giản Úc đang ngồi đối diện.
Sau đó liền phát hiện Giản Úc từ đầu đến cuối không hề ngẩng đầu lên, chỉ chăm chăm dùng dao nĩa cắt thức ăn, trông cứ như muốn ăn luôn cả cái đĩa vậy.
Lục Chấp không nhịn được nhếch khóe miệng.
Người này bình thường đâu phải gan nhỏ? Ngay cả lần trước cùng hắn về nhà họ Lục cũng chẳng chút nao núng, thế mà bây giờ lại sắp đỏ cả tai lên rồi.
Một giờ sau, hai người kết thúc bữa cơm.
Nhân viên phục vụ cầm máy thanh toán bước vào: "Của hai vị hết tổng cộng là 1500, xin hỏi thanh toán bằng thẻ hay tiền mặt ạ?"
Giản Úc: "!!"
Họ ăn hết tận 1500 thật sao?
Biết vậy đã đi ăn lẩu 120 cho rồi.
Trước mắt Giản Úc vẫn là một cậu thanh niên bần cùng, bây giờ phải lập tức bỏ ra nhiều tiền như vậy, tim cậu đau như dao cắt.
Nhưng đã nói rõ là cậu mời, đương nhiên không thể nuốt lời, cậu đành khổ sở móc điện thoại ra, chuẩn bị thanh toán.
Thế nhưng giây tiếp theo, Lục Chấp đã rút ra một chiếc thẻ đen, thanh toán xong xuôi.
Giản Úc sững lại, vội nói: "Khoan đã, chẳng phải tôi mời sao?"
Lục Chấp mỉm cười đáp: "Cứ nợ trước đi."
Nghe vậy, Giản Úc lén thở phào nhẹ nhõm.
Lần sau cậu nhất định phải mời Lục Chấp ăn lẩu. Không nói gì khác, ít nhất cũng rẻ, bình thường không vượt quá hai trăm.
Chỉ là... đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó, cậu hơi trợn mắt nhìn Lục Chấp: "Cái nợ này... chắc không tính lãi đâu nhỉ?"
Lần trước mua kẹo hồ lô, Lục Chấp nói phải tính lãi nữa kìa. Tuy cuối cùng cũng chẳng bắt cậu trả đồng nào...
Lục Chấp nhìn vào đôi mắt trong veo tràn đầy do dự của Giản Úc, nụ cười nơi khóe môi càng sâu hơn, gương mặt vốn đã anh tuấn giờ lại càng khiến người ta rung động: "Đương nhiên phải tính rồi, còn phải lấy theo giá cao nhất trên thị trường nữa."
Giản Úc: "!!"
Gian thương!
Vậy cậu dứt khoát quỵt luôn, dù sao cũng chỉ còn 10 tháng nữa là cậu rời khỏi đây rồi, đến lúc đó trốn thật xa, Lục Chấp cũng chẳng tìm được.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?