Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Sau khi rời khỏi Cục Dân chính, Lục Chấp không lập tức đi lấy xe, mà chỉ nhàn nhạt nói với Giản Úc: "Đi thôi."
Giản Úc sửng sốt: "Đi đâu?"
Lục Chấp nhướng mày: "Không phải cậu nói muốn mời tôi ăn một bữa à?"
Lúc này, hai tay hắn đút trong túi áo khoác, vóc người cao ráo tuấn tú, thần sắc trên gương mặt trông có vẻ thoải mái hơn thường ngày đôi chút.
Giản Úc chớp chớp mắt. Cậu chỉ thuận miệng nói thế thôi, không ngờ Lục Chấp lại thật sự nhớ kỹ chuyện ăn uống này.
Nhưng giờ lời cũng đã nói ra rồi, cậu mỉm cười: "Được thôi, tôi nhớ mà."
Nói xong, để thể hiện thành ý, cậu lấy điện thoại ra bắt đầu chọn nhà hàng.
Lục Chấp đứng bên cạnh, yên lặng đợi.
Tất nhiên Giản Úc không thể mời Lục Chấp đi ăn ở mấy nhà hàng "mỗi ngày chỉ tiếp mười bàn khách" kiểu đó được.
Cậu cầm điện thoại dò tìm mãi, cuối cùng chọn được một tiệm lẩu ở gần đây.
Chỉ có 120 tệ, vừa rẻ vừa hợp túi tiền.
Chỉ là, cậu không biết đời này Lục Chấp từng bước chân vào nơi nào mà giá trung bình mỗi người chỉ có 60 tệ chưa nữa.
Giản Úc nở nụ cười với hắn trước, rồi mới dịu giọng hỏi: "Lục tiên sinh, mình đi ăn lẩu được không?"
Rõ ràng, Lục Chấp rất hiếm khi đến mấy quán lẩu bình dân như thế này, hắn hơi nhướng mày: "Hửm?"
Giản Úc bắt đầu mô tả lợi ích của việc ăn lẩu: "Anh không thấy trong cái đêm mùa đông lạnh lẽo như thế này, được ăn một nồi lẩu nóng hổi là chuyện vô cùng hạnh phúc à?"
Lục Chấp thản nhiên: "Không thấy."
"......."
Giản Úc không nản, tiếp tục thuyết phục: "Ăn lẩu có nhiều lợi ích lắm."
Chủ yếu là cậu không đủ tiền mời hắn ăn gì mắc hơn thôi.
Tuy rằng sau này cậu sẽ có 50 triệu, nhưng đó là chuyện sau khi thỏa thuận kết thúc cơ. Hiện tại cậu nghèo lắm á.
Lục Chấp nhướng mày: "Lợi ích? Ví dụ?"
Giản Úc làm ra vẻ nghiêm túc mà bịa chuyện: "Ví dụ như hoạt huyết thông kinh, nâng cao tinh thần, khiến người ta trở nên hăng hái hơn..."
"Được rồi." Lục Chấp cắt ngang cậu, "Bên cạnh có một nhà hàng Tây, đi ăn ở đó."
Giản Úc xoay người nhìn theo hướng Lục Chấp chỉ, lập tức chùn bước.
Nhà hàng Tây kia nhìn là biết ăn không nổi.
Giản Úc dứt khoát thu hồi tầm mắt, định tiếp tục thuyết phục hắn.
Nhưng Lục Chấp lại lên tiếng trước: "Chân cậu vẫn chưa khỏi, đừng ăn đồ cay quá."
"......."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?