Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Trong lòng Giản Úc dù có trăm ngàn thắc mắc, nhưng trước mặt ông cụ nhà họ Lục, cậu cũng không thể nào mở miệng hỏi ra.
Chỉ có thể ngoan ngoãn để mặc cho Lục Chấp nắm tay mình, rồi cùng nhau đi lên tầng hai.
Bàn tay Lục Chấp rất rộng, dễ dàng bao trọn lấy tay của Giản Úc.
Nhiệt độ cơ thể của hai người, một lạnh một nóng, nhờ tiếp xúc qua lòng bàn tay mà dần truyền sang nhau.
Trên đường đi lên lầu, Giản Úc không nhịn được mà liếc nhìn bàn tay hai người đang nắm chặt.
Con người Lục Chấp thoạt nhìn lạnh lùng như băng, vậy mà nhiệt độ cơ thể lại ấm áp đến lạ thường.
Lục Chấp cứ thế nắm tay Giản Úc, đưa cậu trở về phòng của mình.
Ông cụ Lục đứng nhìn cảnh tượng ấy, vừa kinh ngạc vừa giận dữ.
Trong phòng ngủ.
Sau khi hai người vào phòng, tránh đi tầm mắt của ông cụ Lục, Giản Úc mới có cơ hội mở miệng hỏi: "Lục tiên sinh, tối nay chúng ta phải ngủ chung thật sao?"
Lục Chấp rũ mắt nhìn Giản Úc, vốn dĩ muốn trấn an cậu vài câu, nhưng rồi thấy đôi mắt Giản Úc mở to tròn xoe, vẻ mặt mang theo chút bàng hoàng ngơ ngác.
Không biết như thế nào, Lục Chấp lại nảy ra ý trêu đùa cậu: "Ừ, ngủ chung."
Giản Úc: "....."
Khoan đã, cái gọi là "ngủ chung" này... chắc chỉ đơn giản là ngủ thôi chứ?
Dù sao giữa họ cũng chỉ là mối quan hệ dựa trên thỏa thuận, không cần thiết phải tiến xa thêm bước nào khác đúng không?
Chuyện này quá trọng đại, Giản Úc quyết định nên hỏi rõ trước thì hơn: "Chúng ta chắc là... không cần phải làm gì đâu nhỉ?"
Dù cần diễn kịch trước mặt ông cụ, nhưng đóng cửa rồi thì đâu còn cần tiếp tục diễn nữa?
Lục Chấp nhướng mày, chậm rãi hỏi: "Cậu muốn làm cái gì?"
Giản Úc: "!!"
Cậu? Cậu thì muốn làm cái gì được chứ?
Cậu chớp mắt, ánh mắt ngây thơ vô tội, vội vàng chứng minh sự trong sạch của mình: "Tôi chẳng muốn cái gì hết."
Khóe môi Lục Chấp nhếch lên, cong thành một nụ cười nhẹ: "Nếu cậu muốn, tôi cũng có thể phối hợp."
Giản Úc: "....."
Cậu lập tức lùi xa ra một bước thật lớn, nhấn mạnh lần nữa: "Tôi thật sự không có muốn cái gì hết."
Vừa dứt lời, Giản Úc liền bắt gặp ánh mắt Lục Chấp ngập tràn ý cười rõ rệt.
Vừa nhìn liền biết là hắn cố ý chọc cậu.
Giản Úc: "......"
Con người này... còn là Lục Chấp mà cậu từng quen biết sao?
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?