Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Ông cụ Lục được vệ sĩ dìu vào trong.
Lục Chấp nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu lên thì thấy ông nội mình.
Ngay sau đó, hắn đặt cây tăm bông trong tay xuống, đứng dậy, giọng cung kính: "Ông nội, hôm nay sao ông lại có thời gian rảnh để đến đây vậy?"
Ông cụ Lục nhìn Lục Chấp, hừ một tiếng thật nặng, không trả lời.
Thật ra, ông rất hài lòng với đứa cháu trai này.
Ông có tất cả năm người con, cháu chắt thì hơn cả chục đứa, nhưng trong số đó, ông xem trọng nhất vẫn là Lục Chấp.
Lục Chấp sát phạt quyết đoán, thủ đoạn cứng rắn, ngày thường chỉ một lòng nhào vào công việc, là người được ông cụ đích thân chỉ định làm người kế nghiệp của Tập đoàn Lục thị.
Tóm lại, ông cụ Lục hài lòng với Lục Chấp ở mọi phương diện, duy chỉ có chuyện hôn nhân là hai ông cháu không hợp ý nhau.
Lúc đầu, Giản Úc còn chưa biết thân phận ông cụ Lục, mãi đến khi nghe Lục Chấp gọi "ông nội", cậu mới hiểu ra.
Thuốc đã bôi xong, cậu kéo ống quần xuống, mang dép vào, rồi đứng dậy theo Lục Chấp.
Lúc này, Lục Chấp quay sang giới thiệu với ông cụ: "Ông nội, đây là Giản Úc."
Nói xong, Lục Chấp quay qua nói với Giản Úc: "Chào ông nội đi."
Giản Úc đứng nghiêm chỉnh, ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Ông nội ạ."
Dù sao cậu và Lục Chấp cũng đã ký hợp đồng, nhận tiền thì phải làm việc, đến lúc cần phối hợp thì nhất định phải phối hợp cho tốt.
Thật ra, Giản Úc rất biết cách lấy lòng người lớn tuổi. Cậu có gương mặt dễ nhìn, lại ngoan ngoãn, tính cách cũng dịu dàng.
Từ lúc cậu đến biệt thự đến giờ, chỉ trong một thời gian ngắn mà cậu đã có thể khiến dì Trương quý mến, chừng đó đủ để thấy rồi.
Thế nhưng, ông cụ Lục đã có định kiến từ trước, nên không hề tỏ ra thân thiện với Giản Úc.
Ông chống gậy, ánh mắt đầy dò xét nhìn chằm chằm vào cậu.
Vốn dĩ ông đã sớm chuẩn bị sẵn đối tượng kết hôn cho Lục Chấp rồi, là cháu gái của người bạn thân lâu năm, hai bên đều hiểu rõ về nhau, là một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối không thể hợp hơn.
Ai ngờ lại đột nhiên nhảy ra một Giản Úc?
Giản Úc thấy ông cụ cứ quan sát mình, cậu không những không lảng tránh mà còn thẳng thắn đứng đó, để mặc đối phương đánh giá, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười lễ phép.
Cuối cùng lại khiến ông cụ cảm thấy không thoải mái, là người đầu tiên dời ánh mắt đi.
Lục Chấp lên tiếng, phá tan bầu không khí im lặng, hắn dặn một người làm: "Đi lấy bộ trà cụ và lá trà ra đây."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?