Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Bên này dưới sự hướng dẫn của nhân viên, Giản Úc đã cưỡi ngựa đi một vòng quanh trường đua hai lần, dần dần cũng tìm được cảm giác.
Cậu xuống ngựa, định đi uống chút nước, lát nữa quay lại sẽ thử tự mình cưỡi.
Giản Úc quay về chòi nghỉ khi nãy để lấy chai nước khoáng.
Cậu không hề biết rằng, cách đó không xa có mấy ánh mắt đang dõi theo mình.
"Cố thiếu, anh cứ nhìn chằm chằm cậu kia mãi, cậu ta là ai thế?" Một công tử bột lên tiếng hỏi.
Cố Bắc nhìn theo bóng lưng của Giản Úc, khẽ cười lạnh một tiếng, buông cô gái đang ôm trong lòng ra rồi đứng dậy: "Mấy người cứ chơi đi, đừng quan tâm, tôi đi một lát rồi quay lại."
Thật là trùng hợp, hôm nay gã cùng mấy người bạn đi tới trại nuôi ngựa để chơi, không ngờ lại gặp được Giản Úc.
Giản Úc tìm được chai nước khoáng, mở ra uống mấy ngụm.
Đến khi cậu đặt chai nước xuống, sau lưng liền vang lên một giọng nói có phần quen tai: "Một mình đi cưỡi ngựa à? Lục Chấp không đi cùng cậu sao?"
Giản Úc quay đầu lại, liền trông thấy Cố Bắc mặc một bộ vest casual, cổ áo sơ mi còn loang lổ mấy vết son môi, chướng mắt vô cùng.
Cậu chẳng có ấn tượng tốt gì với Cố Bắc, vòng qua định bỏ đi.
Không ngờ Cố Bắc lại chẳng hề nhường đường, cố ý chắn trước mặt cậu: "Thấy tôi liền trốn là sao? Tôi đâu có ăn thịt cậu."
Gã đã quyết tâm phải lôi kéo Giản Úc về phe mình.
Gã nghe nói Lục Chấp đã chính thức tuyên bố, sau Tết sẽ đính hôn với Giản Úc.
Điều này chứng tỏ Giản Úc vẫn chiếm được sự tín nhiệm nhất định từ phía Lục Chấp. Thường xuyên ra vào thư phòng, lén lấy tài liệu gì đó cũng chẳng phải chuyện khó.
Nghĩ đến đây, Cố Bắc liền dùng giọng điệu dụ dỗ nói: "Chuyện hợp tác tôi từng đề cập, cậu nghĩ thế nào rồi? Chuyện mà thành, tôi tuyệt đối không để cậu chịu thiệt."
Giản Úc: "......"
Người này phiền thật sự.
Dạng người như Cố Bắc vừa nhìn chính là nhân vật pháo hôi bị tiêu diệt đầu tiên trong tranh đấu hào môn, chẳng biết nhìn sắc mặt người khác ra sao. Người ta đã viết rõ sự mất kiên nhẫn lên mặt rồi mà gã vẫn cứ mặt dày sáp lại gần.
Thấy Giản Úc im lặng, Cố Bắc đơn giản dựa lưng vào lan can, còn giơ một chân đạp lên thanh chắn trước mặt, trắng trợn chắn cậu trong chòi nghỉ, rồi tiếp tục nói: "Nghe nói sau Tết cậu và Lục Chấp sẽ đính hôn?"
Giản Úc thấy không đi được, cũng chẳng muốn phí sức nữa, lạnh nhạt đáp: "Liên quan gì đến anh?"
Cố Bắc: "Không liên quan, tôi chỉ là—"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?