Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Giản Úc chủ động hỏi: "Tôi cần làm gì không?"
Cậu ngẩng đầu nhìn Lục Chấp, ánh đèn vàng ấm áp nơi hành lang phản chiếu trong mắt cậu, khiến đôi đồng tử như chất đầy ánh sao lấp lánh.
Tựa như đang có chút mong chờ với lễ đính hôn sắp tới.
Lục Chấp khựng lại một thoáng rồi mới trả lời: "Không cần, đến lúc đó những việc liên quan đến lễ đính hôn sẽ do Trần Hoài phụ trách. Cậu chỉ cần rảnh thời gian là được."
Nghe xong, mắt Giản Úc liền sáng lên, gật đầu một cách vui vẻ.
Chỉ cần rảnh thời gian là được — chuyện này đối với cậu dễ như trở bàn tay, vì mỗi ngày cậu chẳng có việc gì để làm cả.
Có điều nhắc tới đây, cậu lại nghĩ đến một chuyện. Qua Tết là đính hôn, sau khi đính hôn thì trường đại học của cậu cũng khai giảng rồi.
Cậu có nên đi học không nhỉ? Dù sao thì mạng cũng chỉ còn hai năm, hình như dù có lấy được bằng tốt nghiệp cũng chẳng để làm gì.
Nhưng mà mấy chuyện đó để sau rồi tính, tạm thời chưa cần nghĩ tới vội.
Lúc này, Lục Chấp hỏi: "Cậu có yêu cầu gì với buổi lễ đính hôn không?"
Dù chỉ là kết hôn theo thỏa thuận, nhưng vẫn nên hỏi ý kiến của Giản Úc một chút, vì chuyện này đâu phải chuyện nhỏ.
Giản Úc nghe vậy liền lắc đầu dứt khoát: "Không cần đâu, sao cũng được hết."
Nếu phải đưa ra yêu cầu, cậu còn phải động não suy nghĩ. Thời gian đó thà chơi thêm vài ván game còn vui hơn.
Dù sao cũng chỉ là làm cho người ngoài xem, cậu phối hợp là được rồi.
Lục Chấp quan sát biểu cảm của cậu một lúc, thấy cậu quả thật không có ý định đưa ra yêu cầu gì nên khẽ gật đầu: "Được, vậy mấy chuyện khác không cần lo. Sau Tết, Trần Hoài sẽ nói rõ cho cậu biết từng bước cụ thể."
Giản Úc ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
Cậu coi như đã nhìn ra rồi, Lục Chấp cũng như cậu, chẳng mấy coi trọng chuyện đính hôn này.
Tóm lại, đến lúc đó Trần Hoài sắp xếp xong hết mọi thứ, hai người họ chỉ cần theo trình tự mà làm là được.
Nói hết những gì cần nói, Lục Chấp liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay: "Cũng muộn rồi, cậu nghỉ sớm đi."
Giản Úc dựa vào khung cửa, ngoan ngoãn nói: "Vâng, Lục tiên sinh ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
***
Sáng hôm sau.
Giản Úc ngủ một giấc tới khi tự tỉnh, cầm điện thoại lên xem thì vừa đúng 8 giờ rưỡi.
Lúc này, cậu mới phát hiện Tần Diễn đã gửi cho mình cả đống tin nhắn WeChat.
Cậu mở khóa điện thoại, xem tin nhắn.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?