🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC

THỤ ỐM YẾU MUỐN LÀM CÁ MẶN TRONG TRUYỆN NGƯỢC


Chương 12: 🍄 Chương 11: Qua năm, chúng ta sẽ đính hôn

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

🍀🍀🍀

Giản Úc tìm thấy bình xịt hen suyễn, lắc vài lần rồi đưa đầu xịt vào miệng.

Cứ như vậy hít thở một lúc lâu, cuối cùng cậu cũng cảm thấy hơi thở của mình dần ổn định trở lại.

Cậu đặt bình xịt xuống, đứng yên tại chỗ nghỉ ngơi một chút, sau đó mới bước lại ghế sô pha ngồi xuống.

Sau một hồi luống cuống như vậy, trán cậu đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, vài sợi tóc tơ cũng bị ướt.

Thấy cậu ngồi xuống, Tần Diễn giống như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện, chậm rãi bước tới gần, cúi đầu lí nhí: "Anh dâu, thật sự xin lỗi... Tôi không ngờ lại khiến cậu phát bệnh."

Giản Úc vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, cố gắng ngẩng lên, gượng cười: "Không sao đâu, anh cũng không biết mà. Với lại, chẳng phải anh chỉ có ý tốt muốn chúc mừng tôi thôi sao?"

Mặc dù khi nãy cơn hen suyễn của cậu đột nhiên bộc phát, nhưng cậu vẫn nghe rõ lời Tần Diễn nói. Đối phương nói là muốn chúc mừng cậu thoát khỏi nhà họ Lục.

"Hu hu hu, anh dâu không giận là được rồi!" Tần Diễn nhanh chóng ngồi xuống cạnh Giản Úc, giơ hai tay thề thốt: "Lần này tôi nhớ rồi, sau này nhất định sẽ chú ý."

Giản Úc cười gật đầu một cái: "Ừm."

Sau đó, cậu với lấy điện thoại để bên cạnh.

Lúc nãy cuống quá, cậu đã ném điện thoại sang một bên rồi chạy đi. Trò chơi rắn săn mồi của cậu vốn sắp phá được kỷ lục, vậy mà lại đâm trúng con rắn khác, trên màn hình hiện lên thông báo "Game Over".

Giản Úc cảm thấy hôm nay mình có vận may, thế là mở thêm một ván mới và bắt đầu chơi từ từ.

Cậu cúi đầu, liếc thấy Tần Diễn đang nhìn mình mà không nói gì, vẻ mặt như muốn nói lại thôi. Cậu vừa điều khiển con rắn ăn đồ trên màn hình, vừa nói: "Anh muốn nói gì thì nói thẳng đi."

Tần Diễn ngập ngừng mở lời: "Là thế này... Hôm nay cậu đừng kể chuyện này với anh Lục được không? Tôi sợ anh ấy đánh chết tôi mất."

"Sao lại thế?" Giản Úc hơi ngạc nhiên, ngẩng lên nhìn cậu ta một cái, rồi lại cúi xuống chơi tiếp: "Có vẻ như anh rất sợ Lục tiên sinh nhỉ?"

Tần Diễn gật đầu lia lịa: "Tôi cũng không biết tại sao nữa. Mỗi lần anh Lục chỉ cần trầm mặt lại, chân tôi đã run rẩy rồi. Nói thật, đến anh ruột tôi, tôi còn không sợ như vậy!"

Giản Úc bật cười, không nói gì.

Tần Diễn tiếp tục than thở: "Nếu anh Lục biết tôi làm cậu phát bệnh chắc chắn sẽ đánh chết tôi! Chỉ nghĩ thôi tôi đã thấy rùng mình rồi!"

Giản Úc: " ....."

Cậu chợt nhận ra một chuyện, Tần Diễn và dì Trương dường như đều nghĩ rằng giữa cậu và Lục Chấp là tình yêu chân thành.

Thực tế, bọn họ chỉ là một mối quan hệ thỏa thuận mà thôi.

Nhưng giống như hôm đó cậu không nỡ phá vỡ ảo tưởng của dì Trương, lần này Giản Úc cũng không nói gì với Tần Diễn. Cậu chỉ mỉm cười gật đầu: "Ừ, tôi sẽ không nói với Lục tiên sinh đâu."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...