Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
🍀🍀🍀
Lục Chấp không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng ở chung một đoạn thời gian, hắn xem như có chút hiểu biết nhất định với Giản Úc, biết cậu tuyệt đối không phải kiểu người tùy tiện hành động trong những tình huống như thế này. Nếu Giản Úc làm vậy, chắc chắn là có lý do.
"Được."
Lục Chấp thu hồi suy nghĩ, hơi hơi cúi người, sau đó
Nhẹ nhàng
Mà bế Giản Úc lên.
Giản Úc vòng tay ôm lấy cổ Lục Chấp, giống như một chú mèo nhỏ, tựa đầu vào ngực hắn, trông như thể đang hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm vào hắn.
Cố Bắc đứng xem toàn bộ quá trình, khuôn mặt đã chuyển sang thành màu gan heo.
Chuyện... chuyện này sao có thể?
Không phải phương diện kia của Lục Chấp có vấn đề sao? Làm sao hắn và Giản Úc lại có thể...?
Còn không đợi gã nghĩ thấu, Lục Chấp đã bế Giản Úc rời đi, từng bước vững vàng, không chút ngập ngừng.
Cố Bắc đứng tại chỗ, trong lòng như có lửa đốt, nét mặt trở nên méo mó khó coi.
Bên này, sau khi đi khuất tầm mắt của Cố Bắc, Giản Úc tính bảo Lục Chấp để mình xuống. Nhưng đúng lúc ấy, bọn họ lại tình cờ gặp Triệu Mộ Nhã, cậu đành nuốt lại những lời định nói xuống.
Giản Úc theo bản năng ngước mắt nhìn biểu cảm của Lục Chấp.
Khuôn mặt Lục Chấp nặng nề, hàm dưới căng chặt.
Sắc mặt hắn rất lạnh, đường nét xương hàm căng ra, rõ ràng không hề có một chút thư thái nào khi đối mặt với mẹ mình. Trái lại, trong ánh mắt hắn như chất chứa một loại cảm xúc phức tạp khó nói thành lời.
Triệu Mộ Nhã nhìn thấy Lục Chấp bế Giản Úc, thoáng sửng sốt trong chốc lát. Nhưng bà nhanh chóng che giấu sự ngạc nhiên, chỉnh lại chiếc khăn choàng trên vai, sau đó dùng giọng nói như ra lệnh để nói với Lục Chấp: "Lục Chấp, cậu đưa dự án phát triển khu Bắc Thành cho Cố Bắc đi."
Ánh mắt Lục Chấp trầm xuống: "Vì sao?"
Triệu Mộ Nhã hoàn toàn không cảm thấy yêu cầu của mình là vô lý. Bà nhíu hàng lông mày được chăm chút kỹ càng, giống như đang trách cứ Lục Chấp không biết nghe lời: "Lý do gì nữa? Nó là anh trai cậu."
Lục Chấp bật cười lạnh lùng, không chút nhân nhượng: "Hắn họ Cố, tôi họ Lục. Lấy đâu ra anh trai?"
Sắc mặt Triệu Mộ Nhã sa sầm lại: "Lục Chấp, bây giờ cậu không nghe lời tôi nữa đúng không?"
Giản Úc yên lặng nép trong vòng tay của Lục Chấp, nghe thấy câu này thì không khỏi kinh ngạc nhìn về phía Triệu Mộ Nhã. Cậu suýt chút nữa không tin nổi vào tai mình.
Trách không được Tần Diễn nói Triệu Mộ Nhã thiên vị con trai lớn. Đây đâu chỉ là thiên vị một chút, mà là quá mức rõ ràng rồi.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?