Lại qua mấy ngày nữa, Liễu Phùng Ý chuẩn bị không ít lễ vật, ngượng ngùng xoắn quýt dắt theo Liễu Phùng Vân tới gõ cửa nhà bọn họ. Lúc đó Độ Lăng đang nắm dưới thân Viễn Khư, bị y nắm lấy mắt cá chân, kéo hai chân giang rộng ra, bắt lỗ lồn mềm mụp run rẩy của hắn nuốt lấy tinh dịch y vừa bắn ra. Cả người hắn xinh đẹp nóng bỏng, dâm đãng đến cực điểm.
Chờ sau khi bắn tinh xong, Viễn Khư buông hai chân phủ đầy dấu hôn, dấu cắn, cùng các dấu vết dâm mỹ khác, thưởng thức bộ dáng hắn run rẩy dùng bướm non ngậm cặc.
Độ Lăng phát run che lại nơi lồn cặc dính nhau, giọng hắn khàn khàn xin tha: "Chồng yêu...Đã mười ngày rồi... Bọn họ đang gõ cửa..."
Viễn Khư thỏa mãn rút cặc ra sau đó lại cắm vào: "Chồng biết."
Độ Lăng run run, lại một dòng dâm thủy chảy ra: "Phải đi mở cửa ư...."
Viễn Khư vuốt ve cái bụng nhỏ bị bắn căng đầy của hắn, cảm thấy vẫn còn chưa đủ. Bọn họ đều không phải người thường, kỳ thật không có nước tiểu, nhưng Viễn Khư thích cố ý dùng cặc bắn cho hắn thứ từa tựa nước tiểu, lúc trước từng bắn một lần, hiện giờ vì trêu chọc hắn, cố ý bắn rất nhiều, rót đầy hai cái lỗ múp. Lỗ đít kẹp không được, toàn bộ tinh dịch bắn vào đều chảy ra, nhưng bướm non lại không giống, một phần tinh dịch bên trong tử cung theo cặc bự rút ra mà chảy ra, nhưng phần lớn vẫn được tử cung bú hết, Độ Lăng rên rỉ nỗ lực kẹp chặt: "Chồng yêu..."
Viễn Khư xuống giường bế hắn lên, làm chiếc giường ướt đẫm sạch sẽ trở lại rồi mới nhẹ nhàng thả hắn xuống, khẽ hôn lên cái trán mướt mồ hôi của hắn: "Ta đi tống cổ bọn họ, em nghỉ ngơi đi."
Độ Lăng hôn hôn khóe miệng hắn khẽ cười: "Được..."
Viễn Khư cười cười, lại hôn xuống môi hắn một cái, sau đó tùy ý mặc một cái quần, phủ thêm một cái áo khoác đã đi ra ngoài.
Độ Lăng nhìn theo y rời khỏi phòng không khỏi rùng mình run lên, đưa tay che lại cái lồn múp mềm nhũn không ngừng chảy tinh của mình, có điều là vẫn vô dụng, dâm dịch quá nhiều, chỉ chốc lát sau lại làm giường đệm ướt đẫm.
*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.
Tiếng đập cửa lại vang lên vài lần, Viễn Khư mở cửa, ngoài cửa quả nhiên là hai huynh đệ Liễu Phùng Ý. Sau khi bắt gặp Viễn Khư ra mở cửa, Liễu Phùng Ý đầu tiên là hơi sửng sốt một chút, sau đó lại chú ý đến cách ăn mặc cực kỳ phóng đãng của y. Cho dù đều là nam nhân, nhưng Liễu Phùng Ý bất giác đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, lắp bắp nói: "Ta... Ta cái kia... Ngày đó... Khụ khụ..."
Liễu Phùng Vân nhìn dáng vẻ này của Viễn Khư, lại hơi khịt khịt cái mũi, cau mày lại, tiến lên một bước, che Liễu Phùng Ý lại ở phía sau, nói: "Xin lỗi, thất lễ rồi, lần trước quấy nhiễu hai vị, thật có lỗi quá, cho nên chuẩn bị chút lễ mọn, mong huynh nhận lấy."
Viễn Khư lúc này đúng là đã thỏa mãn, tâm tình không tồi, thậm chí còn khắc chế khí tức bài xích người ngoài của mọi khi, tiếp nhận đồ vật hắn ta đưa tới, sau đó nói: "Không sao, hôm nay không tiện lắm, ngày khác mời các ngươi vào nhà ngồi chơi."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?