Độ Lăng uống chè đậu xanh ướp lạnh, đúng là mát lạnh giải nhiệt danh bất hư truyền, áp lửa dục của hắn xuống hơn phân nửa.
Hắn đỏ mặt uống thêm một hớp nữa, rồi bị Viễn Khư cướp mất cái chén.
"Tử Lăng, em uống nhiều rồi."
Độ Lăng thở dài, đã nói tự làm bậy không thể sống, cho dù đã áp uống hơn nửa dục hỏa, nhưng những tán tỉnh nóng bỏng còn sót lại như một mồi nhử dụ dỗ, làm người ta mê đắm.
Bên dưới đã chảy đẫm nước, hắn không thể làm lơ đi được. Tuy không ngại Viễn Khư biết mình đã động tình, nhưng cứ bị hành hạ như vậy cũng làm hắn rất khó chịu: "Phu quân, em muốn rửa mặt."
Ánh mắt Viễn Khư càng thêm thâm trầm, nghe vậy mới cười cười như hả giận, nhéo nhéo gương mặt hắn: "Biết khó chịu còn cố ý châm lửa, có ngốc hay không?"
Độ Lăng lấy lòng cười cười: "Lần sau không dám."
*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.
Rốt cuộc cũng đến Thất tịch, đêm xuống đường phố rực rỡ ánh đèn, hai người nắm tay bước chậm, đằng xa là Liễu Phùng Ý đang cầm theo một ngọn đèn vẫy vẫy tay với họ.
"Lăng huynh! Nơi này!"
Lúc đến gần, Độ Lăng nhìn thấy Liễu Phùng Vân yên lặng đứng phía sau, chặn dòng người hỗn loạn khỏi cậu.
Xem ra giữa hai người không chỉ đơn giản là tình cảm huynh đệ.
Tầm mắt hắn và Viễn Khư chạm nhau, cả hai đều mỉm cười.
Độ Lăng quay đầu lại nhìn Liễu Phùng Ý nói: "Phùng Ý huynh thả đèn sông chưa?"
Liễu Phùng Ý trộm nhìn Liễu Phùng Vân, mím môi dưới: "Thả rồi... đừng nói chuyện này nữa, bên kia có câu đố về đèn lồng, chúng ta qua đó xem đi?"
Độ Lăng cười nói: "Được."
Vì thế mọi người cùng đi, Liễu Phùng Ý chỉ chỉ đám nữ tử bên kia: "Lăng huynh, thấy sao, những nữ tử đó đều đang thả đèn sông đấy, huynh đoán bọn họ viết tên ai?"
Đương nhiên là Độ Lăng không biết, nhưng thấy dáng vẻ vừa kiêu ngạo lại có chút ủ rũ của cậu, hắn mới lớn gan đoán ra: "Chẳng lẽ là lệnh huynh?"
Liễu Phùng Ý lập tức mở to mắt: "Sao ngươi biết?"
Độ Lăng nhìn mắt Liễu Phùng Vân nói: "Đoán thôi, Phùng Ý huynh viết tên ai?"
Liễu Phùng Ý khô khan cười cười: "Không, không viết ai hết."
Độ Lăng lắc lắc đầu: "Vậy thật là tiếc quá, cây tùng đó nhìn lịch sự tao nhã, nếu có thể để người trong lòng Phùng Ý huynh vớt lên thì tốt."
Giờ khắc này, Độ Lăng rốt cuộc mới hiểu tại sao chưởng môn sư thúc lại thích làm ông mai như vậy.
Những người tu tiên như bọn họ nếu như lưỡng tình tương duyệt, chỉ cần không làm chuyện thương thiên hại lý tất nhiên sẽ không có ai nói gì, cũng không phải chưa từng có trường hợp huynh đệ ruột ở bên nhau.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?