Chương 6: Tuần trăng mật ở nhân gian (cốt truyện)
Chưởng môn sư thúc cùng sư phụ quả nhiên liên tiếp nửa tháng cũng không ra khỏi cửa, toàn bộ sự vụ trong môn tạm thời do sư thúc Ngôn Kỳ chưởng quản, đáng thương sư thúc Ngôn Kỳ cũng không thích những công việc này.
Độ Lăng bị nam nhân đè đụ nửa tháng, làm mỗi một tấc trên da thịt đều lộ ra vẻ quyến rũ thành thục, ai nhìn vào cũng thấy hắn bị nam nhân chơi rục như thế nào. Hắn như thế sao còn dám gặp ai, chỉ có thể lẳng lặng để lại một phong thư rồi lại bị Viễn Khư ôm xuống núi nhân lúc trời chưa sáng.
Vừa đúng lúc chỉ còn hai ngày nữa là Thất tịch ở nhân gian, đêm Thất tịch sẽ có hội đèn lồng. Hai người tới đúng lúc như thế đương nhiên cũng lên kế hoạch đi du ngoạn một phen, trùng hợp đây lại là nơi bọn họ gặp nhau lần đầu tiên ở nhân gian, vì thế quyết định sẽ ở lại đây một thời gian.
Cả người Độ Lăng hiện giờ là mùi vị từng trải, lại ngại việc phải ở khách điếm như lúc trước, hai người mua luôn một ngôi nhà tuy không lớn nhưng có một mảnh sân khá yên tĩnh.
Sau khi sắp xếp xong, sắc trời đã không còn sớm, hai người rửa mặt xong rồi tiến vào ổ chăn.
Độ Lăng ngọt ngào cọ cọ cằm Viễn Khư: "Lúc trước em từng tưởng tượng ra khung cảnh như thế này, có thể cùng chàng đi vào giấc ngủ."
Viễn Khư ôm hắn cưng chiều mà cười: "Chỉ nghĩ tới cái này thôi sao?"
Độ Lăng có chút ngượng ngùng, đương nhiên không chỉ có thế, còn nghĩ hai người nếu có thể ở bên nhau nhất định là sẽ ân ái triền miên như những đôi phu thê bình thường. Có khi nghĩ đến thân dưới sẽ trở nên ướt đẫm, khi đó hắn biết mình khác với người thường, đều cảm thấy khổ sở lại tuyệt vọng, chỉ cảm thấy mình vô vọng ở bên Viễn Khư: "Còn nghĩ tới rất nhiều, những lúc bế quan là nghĩ nhiều nhất, nghĩ xem chàng sẽ thích kiểu người nào? Người nọ có thích chàng như em không? Có khi nghĩ quá nhiều trong lòng rất khó chịu, lại giận bản thân sao sinh ra lại có cơ thể như thế. Nếu em chỉ là một nam tử bình thường, có lẽ còn có thể lấy hết can đảm tỏ tình với chàng, cho dù chàng không chấp nhận cũng được."
Viễn Khư hôn hôn đôi mắt hắn, ôm hắn thật chặt: "Tử Lăng, em rất tốt, mỗi một tấc trên cơ thể em đều cực kỳ xinh đẹp, mỗi giờ mỗi khắc trong lòng ta đều thích muốn chết, em có biết ta nhìn trộm em nghĩ cái gì không?"
Độ Lăng ngẩng đầu lên dùng đôi mắt ẩn đầy tình ý nhìn y: "Nghĩ cái gì?"
Viễn Khư không chịu nổi cái nhìn của hắn, nắm cằm hắn hôn hắn một cách mãnh liệt, chờ hai người thở hổn hển tách nhau ra mới nói: "Muốn xé mở quần áo của em, đè em dưới thân hung hăng mà địt, nhốt em ở bên cạnh ta một khắc cũng không cho trốn. Nếu em chạy thoát, ta sẽ bắt em trở về, địt đến khi em mang đứa con nối dõi ta, làm em không cách nào đi gặp người khác! Ngày ấy khi em tạm lánh trong huyệt động, ta chút nữa là nhịn không được."
Tim Độ Lăng đập cực nhanh, không cảm thấy sợ hãi một chút vào, rúc vào lòng ngực y hỏi: "Vậy tại sao... sao chàng lại không làm như vậy?"
Viễn Khư ở bên gáy hắn hít vào một hơi thật sâu, giọn khàn khàn: "Sợ em khổ sở, ta vốn dĩ là Ma tộc, nếu thật sự cưỡng ép em làm theo ý ta, chỉ sợ ta sẽ không thể khống chế được tâm tư muốn độc chiếm em, làm em không về sư môn được, em sẽ khổ sở, ta không nỡ."
Bạn thấy sao?