*Tính ra hai người này ghiền nghe lén ghê 🫢
Sáng sớm, hai người cùng tỉnh lại, trời vẫn còn sớm, tranh thủ dọn dẹp một chút rồi chậm rãi đi đến điện Thanh Vân của Thẩm Du An.
Đệ tử của Thẩm Du An không nhiều lắm, ngoại trừ Độ Lăng, còn lại các đệ tử khác đều xuống núi rèn luyện, cho nên ở phái Thanh Vân hiện giờ hẳn là chỉ còn ba người bọn họ. Độ Lăng nghĩ sau khi gặp sư phụ xong sẽ dẫn Viễn Khư đến nơi hắn thích chơi từ nhỏ.
"Lúc còn nhỏ em thích nhất là cảnh mặt trời mọc ở Thanh Vân, sư phụ cũng thích, hai người bọn em thường cùng nhau ngắm, có điều lúc đó sư phụ rất hay bế quan, em chỉ có thể ngắm một mình."
Viễn Khư nắm tay hắn cười nói: "Sau này chúng ta sẽ cùng ngắm."
Độ Lăng nhào vào trong ngực y, hôn y: "Quả nhiên là chồng yêu của em, thích chàng muốn chết."
Viễn Khư ôm hắn: "Chúng ta còn có thể làm được rất nhiều việc, em muốn làm cái gì chúng ta có thể cùng nhau làm."
Ánh mắt Độ Lăng như lấp lánh tỏa sáng, gác đầu lên vai y, nhẹ giọng nói bên tai y: "Vậy... em muốn ngày ngày làm tình với phu quân."
Viễn Khư bóp eo hắn hôn môi hắn, triền miên liếm mút, đến khi hai người tách ra nước bọt nhỏ giọt xuống, hai người đều bị gợi lên dục hỏa: "Hôm nay lúc rời giường vốn không nên tha cho em."
Độ Lăng hôn hôn khóe miệng y: "Chờ sau khi gặp sư phụ xong... hôm nay chúng ta sẽ không ra khỏi cửa nữa."
Yết hầu Viễn Khư nhấp nhô: "Tử Lăng, em cũng thiếu địt lắm."
Độ Lăng đỏ mặt nhìn hắn: "Đúng rồi, thiếu bị chàng địt đó."
*Truyện chỉ được đăng trên wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.
Viễn Khư ôm hắn nhanh chân bay đến điện Thanh Vân, còn dùng cả thuật thu nhỏ mặt đất.
Nhưng tới điện Thanh Vân lại không thấy Thẩm Du An đâu, Độ Lăng quen cửa quen nẻo mà vào phòng ngủ Thẩm Du An rồi qua phòng luyện đan mà vẫn không thấy ai: "Không thể nào vẫn chưa về chứ."
Lỗ tai Viễn Khư giật giật, thần sắc có chút kỳ quái: "Sư phụ em ở phòng kế bên.
Độ Lăng nghi hoặc: "Kế bên là phòng tắm, sư phụ rửa mặt sớm vậy sao?" Hắn nghiêng tai lắng nghe, quả nhiên nghe được giọng của sư phụ, nhưng lại là tiếng khóc cực kỳ kiềm nén của sư phụ!
Sư phụ đang khóc!
Độ Lăng không kịp nghĩ nhiều đã muốn đi qua, lại bị Viễn Khư giữ chặt, thấp giọng nói: "Tử Lăng, em đừng vội, cẩn thận nghe kỹ lại xem."
Độ Lăng ngơ ngác, biết Viễn Khư sẽ không vô duyên vô cớ mà cản mình lại, hắn cẩn thận lắng nghe, nhưng vừa nghe thấy hắn đã đỏ bừng.
Giọng của sư phụ nghe như cực kỳ thống khổ, nhưng bản thân cũng hay phát ra thứ âm thanh này hắn sao lại không biết. Đây rõ ràng, rõ ràng là tiếng khóc nức nở bị ép lên phải lên đỉnh trong lúc hoan ái mà.
Sư phụ đang bị người khác ức hiếp...
Sư phụ là tự nguyện sao?
Viễn Khư hiểu rõ nỗi lo của hắn, y vung tay lên, bức tường cách hai gian nhà bỗng trở nên trong suốt, cảnh tượng trong phòng tắm xuất hiện trước hai người bọn họ.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?