Độ Lăng mang Viễn Khư về tông Trường Việt, hắn không phải dạng nhân vật có máu mặt gì, vì cơ thể khác người nên cũng không có bạn bè thân thiết, nên việc cưới hỏi chỉ cần báo với sư phụ là xong.
Vốn tưởng chỉ cần sau khi báo cho sư phụ là có thể xuống núi tiếp tục trải qua những ngày tháng tiêu dao cùng Viễn Khư, ai ngờ lại gặp ngay dịp sinh nhật 500 tuổi của sư thúc, không thể không ở lại mấy ngày.
Người khác nhìn thấy Viễn Khư, chỉ tưởng y đến chúc mừng sinh nhật chưởng môn, lại không ngờ y là dùng thân phận gia quyến mà vào.
Mặc dù lúc hai người ở bên cạnh nhau Độ Lăng rất cởi mở, nhưng khi xung quanh có nhiều người như vậy, hắn vẫn không dám cách Viễn Khư quá xa.
Nếu để các tiên tử danh môn biết hắn huỷ hoại Viễn Khư, chỉ sợ mỗi người một bãi nước bọt dìm chết hắn.
Nhìn một đám nữ tử vây quanh Viễn Khư, hắn cố nén ý cười ngồi xuống, không ngờ Viễn Khư cũng có lúc như vậy. Người này làm càn trên người hắn đùa bỡn hắn đến rã rời, hoá ra cũng sợ những nữ tử mảnh mai này.
Sau khi thoát khỏi đám nữ tử kia, Viễn Khư ngồi xuống bên cạnh hắn, không nhìn ra trên mặt y có vẻ gì là khó chịu, chỉ trừ việc y rút chiếc khăn tay mang theo bên người ra không ngừng chà lau hương phấn vừa dính lên thân mình.
Yến hội bắt đầu, chưởng môn sư thúc trước giờ vẫn luôn ôn hoà - trước tiên là nói câu cảm tạ mọi người đã đến, sau đó thẳng thừng khuyến khích mọi người tranh thủ cơ hội tìm người yêu.
Xem ra tật xấu thích làm ông mai này của sư thúc nhiều năm vậy vẫn chưa sửa đổi, bản thân còn chưa thành thân, mà sao lại thích tác hợp người khác như vậy chứ, không thèm nghĩ đến nhân duyên của mình luôn sao?
Rượu hôm nay không tồi, Độ Lăng đổ cho Viễn Khư một ly: "Cái này là rượu hoa đào do tự tay sư phụ ủ, ngon lắm, chàng nếm thử xem."
Viễn Khư cứ thế mà uống luôn trên tay hắn, còn giả vờ không cẩn thận liếm ngón tay hắn.
Trước nhiều người như thế, người này vẫn không chịu kiềm chế chút nào, hắn đỏ mặt quay đầu đi, không thèm để ý đến y. Ai ngờ Viễn Khư lại từ dưới gầm bàn vươn tay sờ hắn, dọc theo bắp đùi rồi sờ đến phần thịt đã hơi ươn ướt, không nhẹ không nặng mà bóp vài cái, lồn non đã tí tách tí tách chảy nước.
Độ Lăng cúi đầu nhỏ giọng xin tha: "Đừng... Đừng ở chỗ này... Ưm..."
Cũng may bàn nào cũng có khăn trải bàn, nếu không cảnh tượng dâm dục này đã bị phát hiện từ lâu.
Lời cầu xin của Độ Lăng không có chút tác dụng nào, ngón tay của Viễn Khư càng lúc càng quá đáng, cách một lớp vải bóp mạnh, bướm dâm đáng thương co rút lại, hiển nhiên là nhớ tới những hoan ái điên cuồng lúc trước.
"Đừng... Đừng ưm... Ca ca... Tha em đi, trở về rồi tuỳ ý chàng làm gì cũng được, được không?"
Viễn Khư cười nhẹ một tiếng, ghé sát vào hắn: "Mới vừa nãy thấy chồng chật vật vui lắm đúng không?"
Độ Lăng nào dám nói vui, vội vàng tỏ ra yếu thế: "Không có, làm gì có chuyện đó."
Viễn Khư nhíu mày: "Phải không?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?