Một ngày nào đó của rất nhiều năm về sau.
Ngày lễ của nhân gian, Tết Nguyên Đán.
Trong ngày này, nhân loại sẽ chuẩn bị lễ vật tặng người thân bạn bè.
Năm nay, Độ Lăng tặng quà cho vài vị sư thúc, còn tặng cho cả Liễu Phùng Ý, sau đó thu hoạch được một đống quà đáp lễ kỳ lạ.
Sư thúc Cẩm Trạch tặng cho hắn một bộ sưu tập trứng rung màu hồng phấn, nhìn không ra, sư thúc Cẩm Trạch lại thích kiểu này, trước khi đi còn nói rất thích dùng cái này trên người sư thẩm, sư thẩm sẽ sướng đến té đái.
Ặc, Độ Lăng cảm thấy chắc mình không cần dùng đâu, một mình Viễn Khư cũng đủ làm hắn không khống chế được đái ra rồi.
Tiếp theo là sư thúc Ngôn Kỳ tặng thuốc biến hình, có thể biến thành bất kỳ đồ vật gì mình muốn trong vòng mười hai canh giờ. Nghe nói là Quỷ tôn đại nhân tặng riêng cho sư thúc Ngôn Kỳ dùng để biến thành dây thừng trói chặt y, là thứ thuốc chỉ có Quỷ tộc mới có.
Kế tiếp là quà của cha, quà cha tặng bình thường hơn nhiều, là một viên trân châu lớn cỡ ngón tay cái, khá xinh đẹp.
Cuối cùng là Liễu Phùng Ý tặng một bộ quần áo, vải mỏng trong suốt, mặc vào đông ấm hạ mát, có điều lại là trong suốt, cũng không mặc ra ngoài đường được.
Độ Lăng không biết để đống đồ này ở đâu, chỉ có thể vứt hết vào mật thất.
Ai cũng tặng hết rồi, chỉ còn Viễn Khư, Độ Lăng nhớ tới quá khứ, mặc kệ có tặng gì, cuối cùng vẫn là đưa mình vào trong miệng y.
Năm nay không tặng quà nữa, trực tiếp tặng mình cho Viễn Khư luôn là được.
Trong lòng đã có quyết định, hắn mỉm cười bắt đầu tắm rửa thay quần áo.
Viễn Khư hôm nay đi ra ngoài, hiện tại số lượng nhân loại đã rất nhiểu, bầu không khí hỗn loạn dễ sinh ra tà ám, hướng Bắc Hải đã xuất hiện vài con yêu ma, Viễn Khư, phụ thân còn có Liễu Phùng Vân và quỷ tôn đều đã đi cả rồi, buổi tối mới có thể trở về. Hiện tại cũng không còn sớm nữa, phỏng chừng cũng sắp trở lại.
Lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên, Độ Lăng nhìn trên màn hình hiển thị tên người gọi: "Phùng Ý."
Giọng Liễu Phùng Ý vừa lảnh lót vừa dồn dập hỏi: "Lăng huynh! Huynh có ở nhà không?"
Độ Lăng ngẩn người, trả lời: "Có, làm sao vậy?"
Liễu Phùng Ý: "Vậy huynh mau mở cửa ra!"
Ngày thường Liễu Phùng Ý đều sẽ gõ cửa, sao lần này lại không gõ?
Độ Lăng vừa nghĩ vừa mở cửa, ngoài cửa là Liễu Phùng Ý đang mặc một bộ hầu gái, đầu đeo tai mèo, váy ngắn đến nỗi không che được chim nhỏ trắng nõn hơi nhếch nhếch lên, cùng đôi chân dài trắng đến kinh người.
Độ Lăng: "Huynh đây là?"
Liễu Phùng Ý vẻ mặt đau khổ bước vào phòng, bổ nhào lên sô pha: "Lăng huynh, ta xong đời rồi!"
Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.
Dựa trên 13 lượt chuyển tiếp của độc giả
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?