Cẩm Trạch vẫn luôn cảm thấy Trọng Dực kết hôn với hắn là vì lời hứa hoang đường kia.
Năm đó ở hội nghị luận pháp, vì một câu nói đùa nhìn như trêu tức của Cẩm Trạch, Trọng Dực không hề do dự mà đáp ứng yêu cầu vô lý của hắn, hiện tại chuyện này đã biến thành một cái gai dằm trong tim hắn, mỗi thời mỗi khắc đều đang nhắc nhở hắn, Trọng Dực chỉ là thực hiện lời hứa mà thôi, vốn dĩ y không hề yêu mình.
Cẩm Trạch tuy rằng rất thích trêu đùa người khác, nhưng cũng không quá mức, câu nói kia chỉ là nửa đùa nửa thật muốn mượn lời tỏ tình với người kia, vốn tưởng Trọng Dực sẽ nổi giận, đồng thời cũng sẽ nhớ rõ mình. Nhưng ai ngờ, Trọng Dực thuận miệng đồng ý luôn, tính y vốn trọng lời hứa, vì thế mới gả cho hắn.
Hắn thở dài, nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.
Hai người kết hôn đã một tháng có thừa... Đến bây giờ vẫn chưa chạm tay nhau.
Rốt cuộc Trọng Dực đang suy nghĩ cái gì?
Ai... Trong mắt trong tim hắn đều là tình yêu, còn người kia thì chỉ có thể nhìn chứ không thể cầu, quả thật rất đau khổ.
"Ngươi đang nghĩ cái gì?"
Cẩm Trạch: !!
Hắn bỗng dưng quay đầu, thình lình nhìn thấy gương mặt vừa mị hoặc lại lạnh như băng của Trọng Dực, không nhịn được nuốt nước miếng, cố nén dời đi tầm mắt: "Sao, sao ngươi lại tới đây?"
Trọng Dực nhìn hắn, đôi mắt dừng trên khuôn mặt có chút hoảng loạn của hắn: "Kết hôn đã một tháng, ngươi vẫn luôn ở điện Trường Khải xử lý công vụ một tháng, ngươi đang trốn ta?"
Cẩm Trạch cứng đờ, có chút chột dạ: "Ta vừa nhậm chức chưởng môn, rất nhiều chuyện phải làm."
Trọng Dực nhìn hắn không nói, cũng không biết là có tin hay không.
Hai người trầm mặc một lúc lâu, Trọng Dực không nói một lời rời đi.
Cẩm Trạch tự ngược nhìn y rời đi, chỉ có thể lẳng lặng thầm trách mình không biết cách nói chuyện, người trong lòng đã ở ngay bên cạnh lại không dám nói gì cả.
Nửa đêm, Cẩm Trạch đứng phắt dậy khỏi cuốn sổ công vụ, trước mắt là vô số sổ con toàn những chuyện lông gà vỏ tỏi. Phiền quá, không thấy được Trọng Dực cũng phiền, xử lý đống công vụ này cũng phiền, phiền nhất chính là lá gan bé như hạt mè này của mình.
Nếu hắn có thể kiên cường thêm một chút, hai người dù gì cũng đã kết hôn, làm phu phu thật sự thì có làm sao?
Đáng tiếc hắn chỉ dám nghĩ thôi, vừa nhìn thấy Trọng Dực, ý nghĩ đó đã hoàn toàn biến mất. Đó là người hắn yêu, hắn không muốn miễn cưỡng y một chút nào.
Ai....
Hắn đẩy cửa điện ra, muốn đi nhìn Trọng Dực, hắn cũng chỉ có lá gan này thôi.
Vừa đẩy cửa ra, Cẩm Trạch cho rằng mình gặp ảo giác, bằng không sao hắn lại thấy Trọng Dực đang đứng ở hành lang chứ!
"Ngươi! Sao ngươi không về tẩm điện?"
Một cơn gió lạnh xuyên qua, cho dù biết rõ y sẽ không cảm thấy lạnh, Cẩm Trạch đã có chút hoảng loạn cởi áo khoác ngoài đắp lên người y: "Ngươi, có phải ngươi vẫn luôn đứng ở đây không?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?