Lần này Độ Lăng mất trí nhớ, Viễn Khư nhìn người đang e lệ đứng trước mắt hỏi mình có người yêu hay hôn ước gì không, nhướng mày cười: "Nếu ta nói có, ngươi sẽ thế nào?"
Độ Lăng buồn rầu nghĩ nghĩ: "Nếu ngài đã có ái nhân, ta sẽ không quấy rầy ngài nữa."
Vốn dĩ cơ thể hắn đã như vậy, tốt nhất là không nên yêu ai, thứ nhất, thế gian không thích người bất nam bất nữ, thứ hai, cơ thể Huyền âm của hắn dễ bị người khác lợi dụng làm lô đỉnh. Cũng không biết vì sao, chỉ vừa nhìn thấy vị tôn giả này, hắn đã nhịn không được muốn ở bên cạnh y.
Viễn Khư ra vẻ tiếc nuối lắc đầu: "Ta vốn là có một người yêu, nhưng hắn lúc này phỏng chừng ta tên là gì cũng quên mất."
Độ Lăng sờ sờ cánh tay mình: "Nàng, nàng ấy không muốn ngài sao?"
*Trong tiếng Trung từ anh ấy/cô ấy có phát âm giống nhau, Độ Lăng đang nghĩ người đó là nữ.
Viễn Khư cười nói: "Vậy phải hỏi hắn, tại sao lại quên mất ta."
Độ Lăng có chút khổ sở: "Tôn giả thích nàng ấy như vậy, vậy bỏ đi, cáo từ!"
Lời còn chưa nói xong, hắn đã bị Viễn Khư kéo vào trong lòng ngực, hơi thở ướt nóng phả vào bên ai: "Ta muốn hỏi hắn, vì sao hắn lại dám quên phu quân mà hắn yêu nhất? Ngươi nói xem, nếu ta bắt được hắn phải phạt hắn thế nào đây?"
Độ Lăng ngẩn người, có chút không dám tin tưởng suy đoán của mình: "Vậy, vậy tôn giả muốn phạt thế nào?"
Viễn Khư cắn vành tai hắn: "Vậy phạt hắn mười ngày trên giường đi, thế nào?"
Độ Lăng toàn thân nóng lên, mơ hồ đáp lại một tiếng: "Được..."
Sau đó hắn bị Viễn Khư ôm vào một mật thất rộng mở sáng sủa.
Trong mật thất toàn bộ đều được chế tạo từ tinh thể mà tinh thể mà chỉ Ma tộc mới có, ánh sáng phản xạ của nó không hề chói mắt một chút nào, ngược lại còn có một cảm giác rất mông lung mờ ảo. Trong mật thất có vài đồ dùng kỳ lạ, có thể nhìn thấy rất rõ ràng một sợi tơ hồng rũ xuống từ trên đỉnh nóc.
Độ Lăng không hiểu sao cảm thấy thẹn thùng, lại có chút kích động: "Tôn giả..."
Viễn Khư cúi đầu nhìn hắn: "Gọi phu quân!"
Độ Lăng nhẹ nhàng cắn môi: "Phu quân..."'
Buột miệng thốt ra, nhưng không hề cảm giác không quen chút nào.
Viễn Khư ôm hắn đến trước tơ hồng, sau đó thuần thục trói người lên giữa không trung, vừa lòng cười cười.
Giữa hai chân dạng ra vì bị tơ hồng trói chặt đã chảy nước nhờn tanh ngọt, Viễn Khư gấp không chờ nổi ngậm vào liếm mút, đầu lưỡi biến về nguyên hình tiến vào trong.
Độ Lăng rên rỉ một tiếng ngẩng đầu lên, đôi mắt trợn to, bắp dùi run rẩy.
Cảm giác bị xâm phạm này rất quen thuộc, tựa như bọn họ đã từng giao hòa vô số lần.
Đầu lưỡi Viễn Khư vói vào tử cung liếm láp, Độ Lăng khó nhịn khóc nức nở vặn vẹo eo: "Liếm vào bên trong tử cung rồi..."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?