Một ngày rất lâu sau đó, Viễn Khư đột nhiên mất trí nhớ, ký ức quay về một trăm năm trước.
Độ Lăng nhìn vẻ mặt vừa mờ mịt vừa uy nghiêm của nam nhân trước mắt, trong lòng có chút lo lắng.
Không ngờ Viễn Khư trước khi gặp mình lại là thế này, không thích gần nữ sắc mà cũng chẳng ưa nam sắc.
Ánh mắt Độ Lăng vừa chuyển, đột nhiên muốn làm chuyện xấu.
Hắn nới lỏng vạt áo, lộ ra hơn nửa bả vai, cầm lấy bàn tay Viễn Khư, đầu lưỡi liếm dọc theo từng ngón tay y, đôi mắt mị hoặc nhìn y: "Ma tôn, tiểu nhân ngưỡng mộ ngài đã lâu, nguyện ý làm một tiểu thiếp tầm thường bên cạnh ngài, ngài thu nhận ta được không?"
Viễn Khư cau mày rút tay về: "Ta không thu tiểu thiếp."
Độ Lăng nhào vào trong lòng ngực y, mềm giọng nói: "Vậy làm lô đỉnh của ngài cũng được, cơ thể tiểu nhân là Huyền âm đó ~"
Viễn Khư đè lại cơ thể đang cọ loạn của hắn, nghiêm túc nói: "Tu vi của ngươi không tầm thường, hà tất phải như thế?"
Độ Lăng nèn cười muốn hôn y, Viễn Khư nắm chặt bờ vai hắn không cho hắn hôn: "Nếu ngươi muốn bám vào kẻ mạnh để được che chở, ta có thể giúp ngươi, ngươi không cần như thế."
Độ Lăng sờ lướt qua bờ vai y, cười cười hỏi: "Thật vậy sao?"
Viễn Khư gật đầu: "Ngươi theo ta về Ma giới, đi theo bên cạnh ta làm một người hầu bình thường là được."
Độ Lăng cố nén cười buông y ra: "Vậy được, tôn giả mau mang ta trở về đi, tôn giả thu ta làm người hầu, có phải ta cũng nên gọi tôn giả một tiếng, chủ nhân."
Viễn Khư sững lại lộ ra vẻ mặt kỳ lạ, lặng lẽ niệm thanh tâm chú mấy lần.
Chưa bao giờ cảm thấy mình lại dễ bị trêu chọc như vậy, người trước mặt này là một yêu tinh mê hoặc người khác sao?
Hai người trở về Ma giới, người khác không biết Viễn Khư mất trí nhớ, Độ Lăng cũng cố tình không nói ra, sau khi trở lại Ma cung của Viễn Khư, hắn chủ động ở luôn trong tẩm điện của y.
Viễn Khư vốn định nói cho hắn phòng rất nhiều, không cần hầu hạ bên cạnh y, nhưng nhìn hắn bận bận rộn rộn dọn đồ vào tẩm điện, y như bị ma xui quỷ khiến không nói một câu nào.
Đêm khuya, Độ Lăng ngủ trên chiếc giường cách gian, Viễn Khư tâm phiền ý loạn không cách nào nhập định, y lặng yên không một tiếng động mà đi đến bên giường Độ Lăng, nhìn khuôn mặt ngủ ngon lành của hắn, không hiểu sao cảm thấy cổ họng khát khô nuốt nước miếng.
Độ Lăng giống như cảm thấy quá nóng nên đá văng chăn ra, bụng nhỏ bằng phẳng hơi hơi lộ ra, Viễn Khư càng cảm thấy khô nóng hơn
Một bàn tay mềm ấm sờ vào, tựa như ngọc thạch tốt nhất, một khi đã sờ là không cách nào buông tay, hơi thở của y đã có chút gấp gáp. Độ Lăng đột nhiên mơ hồ nỉ non một tiếng, giơ tay nắm lấy bàn tay y: "Ngứa ~ đừng sờ như vậy mà..."
Đồng tử Viễn Khư tối sầm, gian nan thu tay lại.
Mấy ngày sau, hai người cũng xem như an ổn, bình bình đạm đạm mà qua. Thẳng đến một ngày nọ, Độ Lăng không cẩn thận ăn phải dâm thảo chỉ có Ma tộc mới có, đây là thuốc dùng để trợ hứng của Ma tộc, cũng không biết thế nào lại trộn lẫn vào bên trong thức ăn. Nửa đêm, Độ Lăng đột nhiên thức giấc vì cơn khô nóng dâm ngứa.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?