Độ Lăng hét lên một tiếng thật dài, thất thần nhũn cả người, sau đó mềm giọng rên dâm một tiếng đầy nũng nịu
"Đút... Đút vào đi! Ưm ưm ưm ~ ~"
Viễn Khư chợt nhận ra, dục vọng trong mắt dâng cao như sắp tràn ra, con cặc dưới thân cũng cửng lên cao, độ cong kia vừa nhìn đã biết vừa thô vừa dài, có điều là hơi lớn quá mức.
Y soạt một cái đã cởi quần của cả hai ra, hai cơ thể trần tụi bên dưới dán vào nhau, Độ Lăng cảm giác được thứ dính chặt nóng rực rồi lại càng chảy nước hơn.
Tay Viễn Khư đút vào lỗ bướm của hắn quấy loạn, một tay nắm lấy tay hắn sờ lên thân cặc của mình: "Tử Lăng, ngươi sờ xem, chúng ta chính là trời sinh một đôi."
Sờ đến cây gậy thịt khác với người thường kia, Độ Lăng xấu hổ lùi lại, sau đó bị y kéo lại bắt chạm vào nó.
"Hai, hai cái?"
Giọng Viễn Khư trầm thấp cười rộ lên, ngón tay y thọc vào rút ra trong lồn hắn, làm Độ Lăng không thể nghĩ gì khác được nữa, nhanh chóng lên đỉnh lần đầu sau mấy trăm năm.
"Ta bẩm sinh đã có một phần huyết mạch của Long tộc, chỗ này cũng có chút tương tự với họ."
Không còn gì băn khoăn nữa, hắn thở dốc một tiếng, một tay quàng lên vai Viễn Khư, một tay tuốt cặc cho y, vùi đầu vào ngực Viễn Khư thở dốc từng ngụm nhỏ, nhưng tuốt một lúc lâu, ngoại trừ làm hai người nứng lên, thì không còn tác dụng gì khác.
Viễn Khư cười nhẹ cởi hết quần áo của hắn, làm hắn toàn thân trần trụi.
"Tử Lăng, mở chân ra."
Độ Lăng rất xấu hổ, nhưng vẫn ngoan ngoãn mở chân ra, phong cảnh giữa hai chân bị Viễn Khư nhìn không sót thứ gì.
Hai ngón tay thon dài cắm vào lỗ bím, cũng nhờ dâm dịch vừa mới chảy ra mà y đâm vào rất thuận lợi. Có lẽ là vì cơ thể của người song tính rất thích hợp để làm chuyện này, Độ Lăng còn cảm thấy không đủ, còn muốn càng nhiều thêm, thậm chí, còn muốn cho hắn đâm con cặc kia vào lút cán, sung sướng thọc vào rút ra, làm hắn giảm bớt mười năm tương tư.
"Ta muốn... Ta muốn gọi ngươi... Ưm ~ sướng quá... Mạnh thêm một chút cũng không sao ~"
"Muốn gọi ta thế nào? Tử Lăng gọi ta là gì?"
Đôi tay Độ Lăng quàng lên cổ y, dâng lồn non vào tay y, đuổi theo khoái cảm y mang đến cho mình.
"Muốn gọi chàng là phu quân, em muốn làm a ~ ~ ~ chỗ đó... đâm vào chỗ đó nữa đi a a a ~ ~ ~ phu quân ~ ~ Trong mơ em cũng từng gọi chàng là chồng ~~ thích chàng ưm ưm ưm a a... Không đủ không đủ... còn muốn nữa ưm ~ ~~"
Tiếng rên rỉ mềm mại dâm đãng càng làm Viễn Khư nứng muốn bể cặc, đặc biệt là tiếng gọi phu quân kia, y lại đút thêm hai ngón tay, tốc độ cũng nhanh hơn,
Thọc vào rút ra một lúc, bụng nhỏ Độ Lăng bủn rủn, lồn non mấp máy không biết thỏa mãn mà liếm mút ngón tay Viễn Khư, sự trống vắng bên trong lỗ thịt càng thêm rõ ràng.
Độ Lăng ngẩng đầu lên hôn môi Viễn Khư, đầu lưỡi non mềm trêu chọc lưỡi y, không biết sống chết mà quyến rũ nam nhân đang sắp phát điên này.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?