Động tĩnh trong phòng sư phụ và sư thúc đến tận khi chạng vạng mới dừng lại, Độ Lăng nhìn chưởng môn sư thúc vẻ mặt thỏa mãn ra khỏi phòng một mình, trêu chọc nói: "Sư thúc, con nhớ rõ lúc trước ngài có nói với con, tu tiên vấn đạo, quan trọng nhất chính là thanh tâm quả dục."
Hàn Diệu sung sướng cười cười: "Không có người yêu mới phải thanh tâm quả dục, ta có sư phụ con, đương nhiên không cần."
Độ Lăng nhún vai, dựa vào ngực Viễn Khư, đột ngột hỏi: "Năm sau con sẽ có đệ đệ sao?"
Hàn Diệu hơi sửng sốt một chút: "Cái gì?"
Độ Lăng nhướng mày, sờ sờ cằm: "Sư phụ còn chưa nói sao? A ~ Xem ra là không dám nói." Chỉ sợ y nói ra sẽ bị hiếp chết ngay ở trên giường.
Hắn nhíu mày, nghiêm túc hỏi: "Nói rõ ràng, đừng quanh co lòng vòng!"
Độ Lăng hắng giọng, cười tủm tỉm nói với Hàn Diệu: "Thật ra con không nên gọi người là sư thúc, con hẳn nên gọi người là... Phụ thân."
Hàn Diệu thẳng tay bóp nát một góc bàn đá, ánh mắt biến thành đồng tử màu đỏ thẫm: "Con nói, con là, con của ta, ta cùng..."
Độ Lăng vuốt ve tóc Viễn Khư, gật đầu: "Thế gian nào có chuyện trùng hợp như vậy, sư phụ là cơ thể Huyền âm, con cũng là cơ thể Huyền âm, Huyền âm cũng đâu phải cải trắng, mọc đầy đường như vậy."
Hàn Diệu trầm mặc một lúc lâu, sau đó hạ thấp giọng cười nói: "Thật tốt."
Lúc đồng tử của hắn hoàn toàn biến thành hình dáng của giao long, tà khí kinh người: "Ta mang sư... ta mang cha con về tông môn trước, trong vòng ba tháng cũng đừng tìm tới chúng ta, hiểu chưa?"
Độ Lăng ngoan ngoãn gật đầu, cười tủm tỉm móc ra một đống thư tịch, toàn là thoại bản diễm tình dâm dục: "Mấy quyển này là con hiếu kính hai người, tụi con nhất định sẽ không quấy rầy."
Hàn Diệu nhìn lướt qua, rồi cầm lấy hết, triệu hồi linh thuyền phi hành, ôm Thẩm Du An rời đi.
Độ Lăng giảo hoạt quay đầu hôn Viễn Khư, mờ ám nói: "Đã không còn ai quấy rầy chúng ta rồi, còn có thể có đệ đệ."
Hai người đều là động tình không thôi, còn ở trong sân đã lột quần đụ nhau, Độ Lăng cúi đầu nhìn nơi hai người dính chặt, sung sướng thở ra: "Lại sâu thêm một chút..."
Viễn Khư thích ý đáp ứng, con cặc trực tiếp biến về nguyên hình, thọc vào tử cung: "Đĩ nứng! Kêu lớn tiếng chút."
Độ Lăng dâm đãng vặn eo dâng lồn, không hổ thẹn chút nào mà lẳng lơ rên rỉ: "Phu quân cặc bự... Địt em đi... Địt vợ đĩ của chàng..."
Dâm thanh lảng lót, Liễu Phùng Ý biết họ trở về nên cố tình tìm tới, nghe được âm thanh này mặt cũng đỏ bừng.
Yết hầu Liễu Phùng Vân nhấp nhô, ghé sát vào lỗ tai trêu chọc cậu: "Phùng Ý, giờ đã biết bọn họ đang làm cái gì rồi chứ?"
Liễu Phùng Ý che miệng hắn lại, mặt đỏ hồng nhìn hắn: "Không cho nói!"
Liễu Phùng Vân đè cậu lên bờ tường, vói tay vào bên trong quần lót, cắm vào hai cái lỗ dâm của cậu móc loạn: "Không nói, nhưng làm vẫn được chứ? Còn nhớ rõ lúc trước đệ hỏi ta, có thể ở chỗ này nói cho đệ biết tại sao Lăng huynh ra không được đúng không? Ca ca sẽ trả lời đệ một lần, có thể, bởi vì hắn bị hiếp đến không xuống giường được!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?