Ngôn Kỳ ngủ một giấc ngủ luôn cả hai ngày, đến lúc Độ Lăng lo lắng có phải hắn đã gặp chuyện gì rồi hay không, hắn rốt cuộc mới tỉnh lại.
Ngôn Kỳ tỉnh lại một khắc cũng không chịu buông Úc Hoặc ra, khuôn mặt tươi cười khiêm tốn lúc trước biến mất, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Úc Hoặc, không chịu dời đi chút nào, Úc Hoặc cũng dung túng cho hắn. Vốn dĩ Lệ quốc còn có mấy con cá lọt lưới, hiện tại họ cũng phủi tay ném cho Viễn Khư và Độ Lăng.
Nhìn theo hai người Ngôn Kỳ rời đi, Độ Lăng dựa vào lòng ngực Viễn Khư cười nói: "Chàng nói xem, liệu sư tổ có đánh chết quỷ tôn hay không? Sư thúc ;à tiểu đồ đệ ông ấy thương nhất."
Viễn Khư cười cười: "Sư tổ em còn bận rộn ở tiên giới kìa, ốc còn không mang nổi mình ốc, hơi đâu tìm Úc Hoặc."
Độ Lăng nhịn không được cười đến nở hoa: "Nói cũng đúng, sau khi mang những người bị Lệ quốc về thì chúng ta đi đâu?"
Viễn Khư bế hắn lên, cười nói: "Chúng ta về nhà!"
Độ Lăng hôn cái chóc lên môi y: "Được, về nhà, em có chút nhớ Phùng Ý huynh rồi, cũng không biết huynh ấy và ca ca mình ra sao."
Lại qua mấy ngày nữa, vài tà tu Lệ quốc cũng bị bọn họ tìm ra từng tên một, người nào nên giết thì giết, nên phế thì phế, mọi chuyện cứ thế chấm dứt. Bọn họ ngồi trên xe ngựa chậm rãi chạy về nhà.
Xe ngựa lặng lẽ bay lên bầu trời, lúc bọn họ đi, bởi vì là chuyện quan trọng nên mới vội vàng lên đường, hiện giờ mọi chuyện đã xong, hai người đương nhiên cũng thảnh thơi hơn.
Mấy ngày trước phải đối phó với bọn tà tu, còn phải đưa những đứa trẻ bị Lệ quốc bắt đi sợ hãi đến mất hồn mất vía về nhà, hai người bận rộn một hồi. Tỉ mỉ tính lại, đã sáu ngày rồi bọn họ vẫn chưa được thân mật, từ khi hai ở ở bên nhau chưa bao giờ không được thân thiết lâu như vậy.
Không khí bên trong xe ngựa theo ánh nhìn của hai người dần dần nóng lên, Viễn Khư thưởng thức một bên chân trắng nõn của Độ Lăng, dưới ánh mắt dung túng của Độ Lăng, y nắm trong tay đưa đến bên miệng liếm láp.
Độ Lăng quần áo chỉnh tề, nhưng quần lót dưới thân đã cởi ra vứt sang một bên. Hai cái chân trần trụi nửa lộ nửa hở bên dưới vạt áo, một cái chân khác đặt ở giữa háng Viễn Khư, ấn lên hai con cặc cực đại.
Viễn Khư liếm những ngón chân trắng nõn của hắn đến ướt nhẹp, sau đó nắm lấy cái chân đang làm loạn, vừa dùng cặc bự cọ xát, vừa nói: "Lần đến phương Bắc lần này lại cho chồng một cái ý tưởng."
Độ Lăng chống tay gượng người lên nhìn y, mềm mị như yêu mà trả lời: "Ý tưởng gì?"
Viễn Khư buông chân hắn ra, đè lên người hắn, ghé sát bên tai nói: "Lần sau chúng ta đổi một thân phận khác để chơi, thế nào?"
Độ Lăng tách hai chân ra, liếc y một cái, nháy mắt hiểu rõ ý y: "Được, lần sau em gọi chàng là gì?"
Hắn cố ý vừa giang rộng lỗ lồn dụ dỗ cặc bự, vừa ái muội nói nhỏ bên tai Viễn Khư: "Lần sau, em gọi chàng là công tử, em làm thư đồng được không? Ban ngày thu dọn bút mực cho chàng, ban đêm làm ấm giường."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?