Lại qua hai ngày, trong kinh thành đột nhiên truyền ra tin đồn Bệ hạ cùng Nhiếp chính vương có tư tình, trà lâu hẻm nhỏ, người nào cũng đều đang lặng lẽ nghị luận có phải là thật hay không. Nếu nói là giả, thế nhưng tin này lại từ hậu viện của các đại thần truyền ra, nếu nói là thật, ai mà không biết Bệ hạ và Nhiếp chính vương có huyết hải thâm thù, hai người này nhìn thế nào cũng không giống là có tư tình.
Độ Lăng và Viễn Khư đều không thèm để ý, ngày ngày sênh ca, vốn dĩ nơi này đã là giả, hai người hoàn toàn không có bất kỳ gánh nặng gì. Bên phía Ngôn Kỳ cũng không giúp được gì, vì thế hai người chỉ xem như đến nơi mới, đổi chỗ du ngoạn một chuyến mà thôi.
Đêm qua lại là một đêm vui sướng tột độ, Độ Lăng đã quen tu vi bị áp chế sau khi hoan ái, cũng là một phong vị hoàn toàn khác hẳn.
Hắn nằm trên ghế mơ màng sắp ngủ, Viễn Khư nằm bên cạnh hắn, một tay lót bên dưới cổ hắn, tay còn lại giúp hắn xoa eo. Xoa xoa một hồi bắt đầu làm bừa, ngón tay cắm vào lỗ bím chứa đầy tinh mà quấy loạn, Độ Lăng ưỡn hông lên vẹo eo: "Đừng quậy mà... chờ lát nữa phải ăn tối rồi."
Viễn Khư không dao động, vẫn tiếp tục động tác trên tay: "Ngại à?"
Độ Lăng mơ màng nghiêng đầu cắn lên cằm y, sau đó chậm rãi tỉnh táo lại: "Đã sớm bị bọn họ biết bị chàng chơi rục rồi, còn ngại gì nữa chứ, chỉ là chút nữa có bánh hạt dẻ em thích ăn, chàng cứ như vậy, đợi lát nữa sao em ăn nổi."
Viễn Khư cười cười, ngón tay cắm trong lỗ lồn dùng sức đâm thọc.
Độ Lăng bỏ cuộc, hắn than nhẹ một tiếng, nắm lấy cánh tay y vuốt ve: "Chút nữa chàng phải đút em đấy..."
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Viễn Khư lấy một tấm chăn to rộng phủ lên cả người cả hai, cùng lúc đó cửa bị đẩy ra, Úc Hoặc bước vào.
Bàn tay Viễn Khư bên dưới tấm chăn thấy y vào vẫn không chịu dừng lại, chỉ kéo tấm chăn che hết cả người Độ Lăng, không lộ ra dù chỉ một sợi tóc: "Quỷ tôn có việc gì?"
Đối với hành động của bọn họ, Úc Hoặc làm như không thấy, bình tĩnh nói: "Ngày mai, đàn tế trời, hai ngươi tới đó làm một lần đi."
Bàn tay dưới chăn của Viễn Khư vỗ vỗ bờ mông tuyết trắng của Độ Lăng, vì thế Độ Lăng nắm lấy hai cây gậy thịt, dùng lỗ đít chầm chậm nuốt vào, sau đó tuỳ ý Viễn Khư xoay tròn nghiền lộng, mài ra một mông đầy dâm thuỷ.
Viễn Khư thích ý híp mắt lại: "Quỷ tôn đây là có ý gì?"
Úc Hoặc lời ít ý nhiều: "Còn có ba ngày nữa, bên ngoài đã biết các ngươi có tư tình rồi, chỉ là không dám xác định, ta muốn các ngươi chứng thực chuyện này."
Độ Lăng bị thúc một cái thở mạnh một hơi, ngay sau đó Viễn Khư bóp eo hắn đâm vào thật sâu, bụng nhỏ vì khoái cảm chồng chất mà co rút. Đợi sau khi hồi lục lại, hắn cố tỏ ra bình tĩnh: "Quỷ tôn đại nhân là muốn cho sư thúc nhìn thấy một hoàng đế và Nhiếp chính vương khác hoàn toàn năm đó sau?"
Úc Hoặc không có phủ nhận, chỉ nói: "Đa tạ các ngươi không vạch trần ta trước mặt hắn."
Viễn Khư: "Hắn vẫn chưa nhớ ra ngươi sao?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?