Giữa trưa, Độ Lăng tỉnh lại, cả người sạch sẽ sảng khoái, chỉ có giữa hai chân là ướt nhẹp. Một dòng nước nhờn nóng hổi chảy dọc theo bắp đùi theo động tác đứng dậy của hắn, Độ Lăng run rẩy, sau đó nhìn khung cảnh xung quanh, là một chiếc xe ngựa, một chiếc xe ngựa bay trên trời.
Bên trong xe ngựa rất rộng rãi, còn phủ kín thảm lông rất dày, hắn vừa nãy là nằm ngủ trên thảm lông, trên người còn đắp một tấm chăn màu đỏ tươi.
Đứng dậy đẩy cửa xe ngựa, Viễn Khư đang ngồi đả tọa trên mái hiên xe, thấy hắn đẩy cửa ra lập tức nắm lấy tay hắn: "Dậy rồi à, có thoải mái không?"
Độ Lăng kéo y vào bên trong, nắm lấy bàn tay lạnh vì gió thổi của y: "Ở bên ngoài trúng gió thì sao?"
Viễn Khư rút tay ra, ôm eo hắn kéo hắn đến gần: "Ở lại bên trong ta sẽ không nhịn được."
Độ Lăng buồn cười nhìn y một cái, sau đó tiếp tục hỏi: "Còn bao nhiêu lâu nữa mới đến chỗ của sư thúc Ngôn Kỳ?"
Viễn Khư ôm hắn nằm xuống, kéo cái chăn màu đỏ đắp lên cả hai: "Buổi trưa ngày mai là có thể tới rồi, muốn ăn gì không?"
Độ Lăng nâng một chân lên gác qua eo y, ưỡn hông dùng lỗ lồn ướt nhẹp cách một lớp quần cọ cặc y: "Muốn ăn chàng."
*Truyện chỉ đăng ở Wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.
Ánh mắt Viễn Khư tối sầm lại, nắm lấy bàn chân hắn: "Hai ngày nay sao lại chủ động như vậy?"
Độ Lăng tựa đầu vào vai y: "Chờ đến chỗ của sư thúc Ngôn Kỳ, chúng ta sẽ có một thời gian không thân thiết được, chàng nhịn được sao?"
Viễn Khư ôm hắn ra từ trong lòng ngực, nâng cằm hắn lên nhìn vào mắt hắn: "Nói dối! Nói thật cho ta biết, Tử Lăng, chúng ta là phu thê, em không thể giấu tâm sự với ta được."
Nhìn dáng vẻ quan tâm của Viễn Khư, Độ Lăng mím môi: "...Nếu thật là Ma tộc cố ý khởi chiến, chàng phải làm sao bây giờ? Em cần chàng, con dân Ma tộc cũng cần chàng... Viễn Khư, em có chút sợ hãi."
Nghe vậy, Viễn Khư nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần Độ Lăng không muốn rời khỏi mình, không còn gì quan trọng hơn nữa: "Nếu em chỉ lo lắng điều này, vậy thì không cần quan tâm nữa."
Độ Lăng có hơi sửng sốt, hỏi: "Tại sao?"
Viễn Khư ôm hắn xoay người một cái, đè hắn dưới thân, dục vọng nóng rực cọ xát hắn, không nhanh không chậm mà trả lời: "Ta đã đưa tin cho Ma tộc, nếu có ai tự tiện phá vỡ hiệp nghị, lập tức giết chết bất luận tội gì. Trọng Dực - một vị Ma tôn khác đã báo lại cho ta hay, nói Ma tộc vốn dĩ không có ý muốn khai chiến, mấy năm nay các giới đều chung sống hòa bình, không có Tiên giới đến làm phiền, chính bọn họ lại tìm người của mình đánh nhau, đánh tới đánh lui bắt đầu giận nhau, ở địa bàn của mình cũng lo không xong. Con người của Trọng Dực rất trọng hứa hẹn, chỉ cần có hắn trấn giữ Ma giới, cũng không thua kém gì ta đâu, Ma tộc không sinh tâm tư gì khác được, yên tâm đi."
Nghe vậy, Độ Lăng thật sự nhẹ nhàng thở ra, Ma tôn Trọng Dực hắn cũng gặp qua vài lần, xác thật là một người rất giữ lời hứa. Năm đó y đã đáp ứng một câu nói đùa của sư huynh, đại sư huynh cũng chỉ là nói giỡn thôi, Ma tôn Trọng Dực lại một hai phải giữ chữ tín, chọc đại sư huynh từ nay về sau cũng không dám nói bừa nữa.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?