🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Thô tục/Song tính] Lưỡng tình tương duyệt

[Thô tục/Song tính] Lưỡng tình tương duyệt


Chương 11: Tin xấu, tin tốt (cốt truyện)

Dù sao cũng là địa bàn của người khác, hơn nữa Viễn Khư đã làm Độ Lăng hôn mê, y cũng không còn ý định ở chỗ này thêm một ngày nào nữa, vì thế dùng áo choàng bọc kín hắn lại rồi ra cửa.

Căn phòng gương này không tồi, sau khi trở về bọn họ có thể làm một căn phòng còn lớn hơn nữa, nhưng gương quá sáng sẽ làm Tử Lăng lóa mắt, có thể dùng tinh thạch bạc của Ma tộc, vừa nhìn rõ vừa không chói mắt.

Ra khỏi cửa, hai gian phòng bên trái và phải cũng đồng thời mở ra, Hàn Diệu ôm Thẩm Du An, Liễu Phùng Vân ôm Liễu Phùng Ý, ba người nhìn nhau, Liễu Phùng Vân khom lưng với Hàn Diệu: "Cậu."

Viễn Khư không kinh ngạc với cách xưng hô của hắn ta, vui vẻ đứng sang một bên.

*Truyện chỉ đăng ở Wattpad @odineyes217 và hoàn toàn miễn phí, mọi bên reup đều là ăn cắp.

Hàn Diệu khôi phục dáng vẻ ôn hòa của thường ngày, gật gật đầu, sau đó nói với Viễn Khư: "Ta cùng Du An xuống núi vội vàng, chưa kịp tìm chỗ ở, tôn giả thu lưu chúng ta được không?"

Cúi đầu nhìn vào mắt Độ Lăng, Viễn Khư cười xấu xa: "Được, nên như thế."

Vì thế bọn họ thi pháp lập tức trở về nhà, huynh đệ Liễu Phùng Vân đương nhiên về nhà bọn họ, Hàn Diệu ôm Thẩm Du An trở về tiểu viện của phu phu Độ Lăng, tiểu viện có hai gian nhà ở, đúng là vừa khớp.

Độ Lăng sống hơn ba trăm năm, trước khi tỉnh lại hắn còn cho rằng, muốn hỏi chuyện xấu hổ nhất đời này của hắn là gì, khẳng định chính là cùng nam nhân của mình làm loại chuyện đó ở thanh lâu, còn đúng lúc gặp phải sư phụ của mình.

Nhưng sau khi tỉnh lại hắn mới biết được, không có chuyện xấu hổ nhất, chỉ có chuyện xấu hổ hơn: "Sư phụ..."

Hai người cách một cái bàn nhìn nhau, gương mặt vốn luôn lãnh đạm của Thẩm Du An giờ phút này không thể nói rõ là đang tức giận hay là gì, y nhìn chằm chằm dấu hôn xanh xanh tím tím và cả dấu răng vô cùng rõ ràng trên cổ hắn, không khí thập phần xấu hổ.

Sắc mặt Thẩm Du An không tốt lắm, y mím môi: "Hai đứa..." Y vốn muốn bắt bọn họ tiết chế một chút, nhưng ngẫm lại chính mình cũng... tức khắc không nói nên lời, chẳng lẽ cái này gọi là thượng bất chính hạ tắc loạn...

Độ Lăng đỏ mặt ho khan hai tiếng, lấy ra hai quả mận từ tong cái rổ trên bàn, đưa đến cho y, lấy lòng nói: "Sư phụ, ăn trái cây đi."

Thẩm Du An tức giận trừng mắt liếc hắn một cái: "Xem cái bộ dáng không tiền đồ này của con kìa, bị người ta nhai không còn một cái xương."

Ánh mắt Độ Lăng mông lung, bất đắc dĩ nói: "Không có cách nào, con thật sự rất thích y."

Thẩm Du An bóp chặt hai má hắn: "Không có tiền đồ!"

Độ Lăng ngây ngô cười: "Sư phụ ~"

Thẩm Du An thở dài buông hắn ra, xoa xoa gương mặt đang đỏ ửng lên của hắn: "Lấy thân phận của y, lúc này yêu con thì xem như không có gì, nếu tương lai y không còn yêu nữa thì con phải làm sao đây? Đến lúc đó dù ta có chống lưng cho con, cũng không cách nào đối đầu với y..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...