Đã ba ngày, Độ Lăng đã ở trong sơn động vô cùng rộng lớn trống trải này được ba ngày rồi.
Ba ngày trước, sư muội nhỏ nhất trong môn đột nhiên tìm hắn nói hết tâm sự, tuyên bố thề rằng phải làm thê tử hắn, bằng không sẽ cởi hết đồ ngay trước cửa phòng hắn, làm hắn sợ tới mức từ chối người ta xong rồi vội vàng đi xuống núi, khỏi cho hai người gặp mặt nhau lại xấu hổ.
"Ai ~" Ai ngờ xuống núi quá vội vàng, quên mang theo la bàn chỉ đường.
Đầu óc hắn vốn mau quên, lại không có la bàn chỉ hướng, lạc đường là cái chắc rồi.
Giống như bây giờ vậy, chỉ bất cẩn một chút đã lạc đường lúc nào không hay....
Hắn đáng thương thở dài một hơi, tuy rằng lúc này cũng không mệt lắm, nhưng nơi đây tối tăm, lâu lâu lại có một cơn gió nồng nặc mùi ma khí thổi tới, nhất định là động phủ của một Ma tộc nào đó rồi. May thay hiện giờ Tiên giới và Ma tộc tạm thời đã đạt thành hiệp nghị chung sống hòa bình, nếu không hắn đành xong đời rồi.
Mờ mịt nhìn bốn phía xung quanh, thật sự không phân rõ nơi nào là đông tây nam bắc, hắn đành phải ôm vẻ mặt đau khổ tiếp tục đi về phía trước. Ma khí bị gió thổi đến ngày càng dày đặc, ma tu bên trong hẳn là cách hắn không xa, xem ra chỉ đành làm phiền vị tu sĩ Ma tộc bên trong chỉ đường cho hắn.
"Có ai không ạ? Tại hạ Độ Lăng, là người của tông Trường Việt, bất cẩn lạc đường đến đây, có thể nhờ ngài dẫn đường được không? Nếu được rất cảm kích, ta sẽ chuẩn bị trọng lễ để cảm tạ."
Sơn động trống trải nhất thời yên tĩnh, một hồi lâu sau, hắn mới nghe được một chất giọng vừa trầm thấp vừa từ tính không nhanh không chậm truyền đến.
"Ta không tiện đi ra, ngươi tự tiến vào đi, ta sẽ vẽ bản đồ cho ngươi, ngươi theo đó đi ra ngoài là được."
Giọng nói này như có dòng điện, làm chân hắn trở nên mềm nhũn.
Giọng nói này! Giọng này là, là của Ma tôn Viễn Khư!"
Xong rồi! xong rồi! Là ai không được, cứ phải, cứ phải là y!
Cũng không phải Ma tôn Viễn Khư có cái gì làm cho người ta sợ hãi, ngược lại, Ma tôn Viễn Khư tuy là Ma tộc trời sinh, nhưng lại tu theo đạo chí tôn, mang danh là Ma tộc, nhưng càng giống Thần tộc hơn. Không chỉ có tu vi khó lường, mà dung mạo lại càng tuyệt trần, làm người khác dù chỉ liếc mắt một cái cũng cảm thấy là báng bổ.
Ma tôn Viễn Khư cũng không giết người bừa bãi, thêm tu vi và dung mạo của y, càng được cả Lục giới kính trọng
Độ Lăng vốn dĩ không sợ y, thế nhưng...
Một Ma tôn chỉ nhìn thôi đã báng bổ này lại là người hắn thầm thương trộm nhớ trong lòng...
Làm sao bây giờ làm sao bây giờ làm sao bây giờ???
Vào? Hay là không vào?
Nếu vào thì lỡ đâu bất cẩn lại thất lễ với người ta thì sao!?
Nhưng nếu không vào... Thế thì... cơ hội ngàn năm một thuở được ở một mình với người trong lòng....
Khó lựa chọn quá!!!
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?