🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 6: 6

Editor: Miri (torianimereview.wordpress.com)

--------------------

Đường phố kéo vài dặm, đèn đuốc sáng trưng, rất nhiều cửa hàng đã treo lên đèn hoa sen, không ít quán bán thức ăn Trung Thu đã bày ra mấy rổ nguyệt quế trước cửa, mùi thơm ngào ngạt xộc vào mũi.

Tháng bảy trời hanh khô, không biết sao lại có từng trận gió lạnh ập vào trước mặt. Trình Tàng Chi có bệnh gió lạnh thổi vào mắt là sẽ rơi lệ, mấy trận gió quét vào thôi đã khiến hai mắt hắn dầm dề nước mắt, lại còn vác theo dung nhan xinh đẹp kiều diễm, liếc mắt nhìn sẽ thấy một vẻ đẹp nhu nhược đáng thương, nhưng lại có vẻ không hợp với dáng người rắn rỏi cùng thần thái anh khí của hắn.

"Mắt ngươi sao vậy?" Nhan Tuế Nguyện bị người qua đường lui lui tới tới liếc qua, vô cùng quẫn bách, rốt cuộc nhịn không được mở miệng hỏi.

Tay Trình Tàng Chi mò mò vào trong lòng ngực một trận như người mù, lại vẫn không tìm thấy bình thuốc của mình, giật mình nhớ ra đã lâu rồi hắn không dùng tới nên đã sớm tùy tay quăng bình vào một góc phòng.

Hắn hơi khó chịu nói: "Khi còn nhỏ không nghe lời phụ mẫu, luôn đứng trước gió khô mà khóc, cho nên mới có tật xấu gió thổi rơi lệ này, ngươi đừng lo lắng, không có gì lớn, chỉ là thêm một cái tật xấu nhỏ."

Nhan Tuế Nguyện vốn muốn trả lời là Trình đại nhân nghĩ nhiều, ta không lo lắng. Nghĩ lại một hồi xong lại nhớ tới thiếu niên lã chã huyết lệ mười năm trước kia, lại nuốt xuống lời tính nói trong cổ họng.

"......Cho nên đây mới là nguyên nhân ngươi tích cực chiếu cố Tần Mạnh? Nàng đui một mắt, ngươi khóc hai mắt." Nhan Tuế Nguyện nói tránh đi.

"Cũng không phải bởi vì cái này, chỉ là cảm thấy nếu cũng có ai đó trả giá vì ta như vậy, có lẽ ta cũng sẽ trở thành một người lêu lổng cầm kiếm múa may.", trong lời Trình Tàng Chi mang theo ý tứ khó hiểu.

"Lời này của Trình đại nhân hơi quá đáng thương rồi, chẳng lẽ không ai từng vì Trình đại nhân mà phá lệ phạm quy?" Nhan Tuế Nguyện không tán đồng bảo.

Lại là một trận gió lạnh, Trình Tàng Chi cảm thấy chắc mình thật sự sẽ không thể ngăn nước mắt rơi xuống, nhưng mà tầm mắt hắn bỗng tối sầm.

Nhan Tuế Nguyện đang giúp hắn chặn lại trận gió lạnh kia.

Tóc đen trước gió, tinh quang lấp lóe đầy trời, ánh mắt Trình Tàng Chi chuyển từ trên ánh sao kia dời sang cái cổ trắng nõn của Nhan Tuế Nguyện, ráng nuốt xuống cục đá trong yết hầu, nói: "Thật sự đã từng có một người vì ta làm lơ quốc pháp quân mệnh, đáng tiếc, bây giờ y lại không nhận ra ta."

Nhan Tuế Nguyện rũ xuống lông mi, phía sau có gió thổi đến, không nói lời đáp, cũng không mở miệng bắt chuyện.

Dù Trình Tàng Chi vẫn còn nhớ thương cháo bí đỏ hạt kê và tàu hũ đường của bà lão ở đầu hẻm, nhưng lại ngại Nhan Tuế Nguyện đang mặc quan phục chỉnh tề, uy nghi trang nghiêm. Một đại quan như y mà bị dẫn đi ngồi xổm ở hẻm như thế này thì thật sự cảm thấy quá bủn xỉn.

Ngọn đèn dầu thắp sáng tửu lầu hoành tráng, Trình Tàng Chi chạy ra ngoài đường dưới ánh mắt ngạc nhiên của người khác, kêu hai chén cháo bí đỏ hạt kê cùng với hai chén tàu hủ ở đầu hẻm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...